Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1878 Views
rồi màu tím đen...
Lăng Thần Huyền nhảy bổ tới chỗ chúng tôi, hít một hơi sâu: “Hòa...”
Vẫn chưa nói hết câu thì hắn đã quáy vội người đi, “ọe” một tiếng rồi nôn thốc nôn tháo.
THREE
Bốn tiếng sau...
“Ôi! Mệt phờ cả người! Đấu lâu như vậy mà vẫn hòa! Chán chết!”
Tất cả chúng tôi đều mệt nhoài, bò ra thảm cỏ trong công viên. Tên khỉ Lăng Thần Huyền cứ lẩm bẩm luôn miệng, có vẻ hắn đã thoát khỏi nỗi ám ảnh của trò tàu lượn siêu tốc.
“Chúng... chúng ta... tạm ngưng cuộc đấu ở đây thôi!” Tôi nói như sắp hết hơi.
“Không chịu đâu! Hiểu Ảnh muốn chơi nữa cơ!”
“Hiểu Ảnh! Bà muốn tụi này chết vì kiệt sức mới cam lòng hả? Thật là...” Tô Cơ tức giận véo má Hiểu Ảnh.
“Hu hu hu! Không chịu đâu! Không chịu đâu! Hiểu Ảnh muốn chơi, muốn chơi, muốn chơi mà...”
“Thôi được rồi! Chúng ta đấu lâu như vậy mà vẫn chưa phân thắng bại, vậy chơi nốt trò cuối cùng đi!” Kim Nguyệt Dạ xoa đầu Hiểu Ảnh, mỉm cười nói.
Grừ! Thằng cha này chưa từng đối xử dịu dàng như vậy với tôi bao giờ! Quá quắt thật!
Hiểu Ảnh nghe xong, mặt mày hớn hở. Nhỏ ta vừa khóc bù lù bù loa xong thế mà đã quay ra cười ngay được: “Hi hi, hay quá! Thế... thế chúng ta chơi trò trốn tìm đi!”
Chúng tôi đành tham gia trò chơi cuối cùng.
“Oẳn tù tì... ra cái gì ra cái này! A ha! Tiểu Huyền Huyền thua rồi! Tiểu Huyền Huyền phải đi tìm!”
“Được rồi, bắt đầu nào, một hai ba...”
Lăng Thần Huyền tự bịt mắt, quay người vào gốc cây, chúng tôi vội vàng khom lưng đi tìm nơi trốn.
Haiz! Biết trốn đi đâu đây? ĐI xa quá thì không được, trốn gần thì... chẳng có chỗ nào khó tìm cả.
A! Bên cạnh hồ nhân tạo có một cái hang nhỏ! He he! Tôi chui vô chỗ này, tên khit ngố đó còn lâu mới tìm được.
Đúng lúc tôi đang đắc ý, gật đầu côm cốp thì một bóng người xuất hiện lù lù ở cửa hang.
“Hơ! Bé Hựu Tuệ đấy à! Bé cũng nấp ở đây hả?”
“Oái! Thì ra là cậu! Giật cả mình! Làm tôi cứ tưởng là Lăng Thần Huyền!”
“Nếu không phiền, cho tôi trốn cùng nhé!”
“Đợi đã... phải thu tiền cho thuê chỗ!” Tôi liếc xéo tên Kim Nguyệt Dạ.
Kim Nguyệt Dạ mỉm cười, rồi đến bên cạnh tôi ngồi thụp xuống.
Cái hang này không lớn lắm, chỉ có một ngwoif thì rộng nhưng có thêm tên Kim Nguyệt Dạ thì...
Hic.. Tôi nghe rõ mồn một nhịp thở của Kim Nguyệt Dạ! Tôi ngượng ngịu, giả lơ bằng cách giấu mặt vào cánh tay.
“Mà này... Hựu Tuệ, Sun... đúng là bạn học hồi mẫu giáo của cô hả?”
Ủa! Sao tên Kim Nguyệt Dạ tự dưng lại hỏi chuyện này nhỉ?
“Hình như thế...”
“Thế thì cô phải cẩn thận đấy!”
“Ơ, sao tôi lại phải cẩn thận nhỉ? Cậu đố kị vì Sun giỏi hơn cậu à? Hay là cậu ghen?”
“... Hơ hơ hơ! Đố kị? Ghen? Làm gì có chuyện đó!” Kim Nguyệt Dạ đột nhiên quay phắt mặt đi.
Oái! Có lẽ tôi bị hoa mắt thì phải! Tôi vừa nhìn thấy hắn ta đỏ mặt.
“Đúng rồi, Hựu Tuệ này, lần trước tôi có nghe tên đó kể lại kỉ niệm hồi mẫu giáo với cô, chuyện đó là thật hả?”
“Không hẳn như vậy...” Tôi nhớ lại ánh mắt chân thành của Sun lúc đó, bỗng lặng người đi.
“Không hẳn như vậy tức là sao?”
“Ừm... Tiểu Vũ đúng là cậu bé được yêu quý nhất trong lớp, cô giáo và các bạn đều thích cậu ấy. Hồi đó tôi đã lấy hết can đảm để bày tỏ với cậu ấy, nhưng kết quả lại...”
" Tiểu vũ...."
....
" Mình có thể làm bạn với cậu được không ?"
" Cậu là ai mới được cơ chứ ?Người vừa bẩn vừa hôi!"
"Tiểu vũ đừng để ý con nhỏ đó !"
“Kết quả lại bị từ chối không thương tiếc...” Haiz, nghĩ đến chuyện hồi nhỏ tôi thấy lòng đau như cắt.
“... Bé Hựu Tuệ, sao trước đây bé đáng thương qua vậy?” Tên Kim Nguyệt Dạ hỏi tôi và cười rất quái đản.
“Nhìn cái gì mà nhìn! Vậy mới nói tụi con trai chỉ là một lx khỉ đột ngu si! Đồ khỉ hôi!”
“Này, bé Hựu Tuệ, bé giận thì giận nhưng đừng gào to thế, bắn cả nước bọt vào tôi rồi!” Kim Nguyệt Dạ làm bộ vô tội, lấy tay áo chùi mặt.
“Hừ, yên tâm, Hựu Tuệ này bây giờ khác xa ngày xưa rồi, đặc biệt đối với lũ khỉ đột, nhất định phải di chúng dưới đế giày, vậy mới đã chứ! Hà hà hà!”
“Oái! Hựu Tuệ, mặt bé trông khủng bố thế! Cảnh này mà bị mấy tay nàh báo chộp được, đảm bảo sẽ được đưa lên trang nhất!”
“Grừ! Kim Nguyệt Dạ! Cậu im miệng ngay!” Tôi nghiến răng ken két, trợn mắt lên với Kim Nguyệt Dạ.
“Hơ hơ hơ! Bây giờ tôi đã hiểu, tính tình kì cục đó của bé từ đâu ra! Không ngờ công chúa Tô Hựu Tuệ cũng có thời thơ ấu đầy bi đát!”
“Hừ! Kim Nguyệt Dạ, cậu đừng vội đắc ý! Cậu cũng là một trong số các con khỉ đột đó! Hơn nữa lại là con khỉ đột tồi tệ nhất!”
“Ơ hay! Bé Hựu Tuệ, sao bé lại tính cả tôi vào trong đó thế?” Kim Nguyệt Dạ chớp chớp đôi mắt “ thỏ non”...