Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
Posted at 25/09/2015
1887 Views
. tôi lên lớp đây! Tạm biệt!” Tôi tìm cách “dzọt” lẹ.
“Đợi đã, baby Hựu Tuệ!” Anh Tỉnh Ngạn vội gọi giật tôi lại.
“Ha ha ha... Anh Tỉnh Ngạn, còn chuyện gì nữa không?” Tôi cười đau khổ, quay đầu lại.
“Ơ hơ hơ hơ! Không ngờ baby Hựu Tuệ lại nặng tình với anh đến thế! Anh Tỉnh Ngạn tài năng vô đối, đẹp trai khó đỡ này xin được tặng em một niềm vui bất ngờ!” Tên khỉ “cám hấp” Anh Tỉnh Ngạn mặt mày bí hiểm, khẽ đưa mũi ngửi bông hoa trên tay.
“Niềm vui bất ngờ?” Tai tôi dỏng lên, trố mắt nhìn hắn.
“Em nhìn bên kia đi!” Anh Tỉnh Ngạn bỗng đứng nghiêm, chỉ tay về phía bên phải.
Tôi liền nhìn về phía hắn chỉ...
Trời... trời ơi! Tôi không dám tin vào mắt mình, lấy tay dụi mắt liên tục. Ôi Chúa ơi, mong là ban nãy con hoa mắt nên nhìn lộn...
Vù vù...
Một trận gió thổi vút qua, ngay cả mong ước nhỏ nhoi của tôi cũng theo gió bay đi mất tăm, sự thật phũ phàng phơi bày trước mắt rõ đến từng milimet...
Bức ảnh chụp tôi đang cười tươi roi rói bị treo thòng lòng ngay trước cửa trường Minh Đức. Bức ảnh đó được lồng trỏng khung ảnh màu đen kịt hay dùng cho đám ma, đã thế còn đặt một vòng hoa trắng lên đó nên trông càng tang tóc hơn.
“Anh... Anh Tỉnh Ngạn, anh giải thích ngay cho tôi thế này là sao?” Miệng tôi giật giật liên hồi, gắng chút hơi tàn thiều thào hỏi.
“Ha ha ha! Đương nhiên là được chứ!” Anh Tỉnh Ngạn làm điệu chỉnh lại cái cà vạt trên cổ, mặt nghiêm nghị đáp, “baby Hựu Tuệ là người đại diện cho toàn thể học sinh trường Minh Đức nên ảnh của em phải đặt trong khung ảnh màu đen để tỏ rõ sự trang trọng và tôn kính!”
“Thế... thế tại sao còn treo vòng hoa trắng xung quanh?” Tôi run lên bần bật nhìn hắn.
“Baby Hựu Tuệ, đương nhiên là để thể hiện sự trong sáng thuần khiết của em rồi!”
“Vậy... vậy sao? Thế thì cảm ơn anh nhiều nhé... Tạm biệt!” Tôi phải mau chóng tìm một chỗ nào đó để tự an ủi tâm hồn vừa bị tổn thương ghê gớm của mình.
“Khoan đã! Hựu Tuệ!” Tôi đang định xài chiêu “ù té quyền” chạy thoát thân thì bị tên Anh Tỉnh Ngạn chặn lại, “Niềm vui bất ngờ em mới xem được một nửa sao đã vội đi... Còn bên kia nữa kìa!”
Má ơi! Mới có một nửa thôi sao? Hắn định bày trò quái quỷ gì nữa đây? Chắc không phải là vòng hoa phúng viếng cùng bài điếu văn vĩnh biệt tôi đấy chứ? Tôi quay đầu lại, mặt nhăn như khỉ ăn gừng.
“Ối, bạn Tuệ ơi, hu hu hu...”
“Hu hu hu, từ nay chúng ta đôi nơi cách biệt...”
“Hu hu hu, sao bạn nỡ bỏ chúng tôi mà đi...”
Gì... gì thế này? Cảnh tượng trước khiến tôi chết sững, thiếu chút nữa là lăn khềnh ra đất.
Một đám nam sinh mặc quần áo đen sì sì, xếp ngay ngắn thành hàng, đứng trên vỉa hè phố Angel khóc lóc thảm thương như đang đưa đám người đã khuất.
“Anh Tỉnh Ngạn... Bọn họ... bọn học kêu khóc gì vậy?” Tôi suýt thì cắn cả vào lưỡi.
“Vì baby Hựu Tuệ rời trường Minh Đức sang học bên trường Sùng Dương nên họ cảm thấy hụt hẫng, thương xót vô hạn! Hu hu hu...! Anh Tỉnh Ngạn đoạn lấy tay áo lau dòng nước mắt lưng tròng.
“Tô Hựu Tuệ!” Tên “đàn em” thân tín của Anh Tỉnh Ngạn - King Kong Chu Tử Lang bước ra khỏi hàng, “Sau đây là bìa hát chúng tôi dành tặng cho Tô Hựu Tuệ, chúc Tô Hựu Tuệ lên đường bình an!”
Hở? Lại còn tặng bài nữa cơ à? Ông trời ơi... sao ông nỡ để con bị tụi khỉ đột “hành xác” thế này?
Chu Tử Lang đằng hắng giọng, bắt đầu vỗ tay hát với chất giọng chẳng khác nào lợn bị chọc tiết, những nam sinh đứng sau càng khóc vật vã hơn.
“Tiến chiến hữu lên đường, ngày anh ra chiến trường, tôi xiết bao nhớ nhung, hai hàng lệ vấn vương, tiếng lạc đà đoạn trường, quyết không tiếc máu xương...”
“Hu hu hu hu!”
“Đường xa lắc,sương rắc rắc, con đường cách mạng xa dằng dặc, biền biệt người đi đông về bắc...”
Vù vù...
Lại một cơn gió lạnh thổi buốt qua, tôi thấy mình như thế chiếc lá bị mưa bão táp vào xối xả, lung lay liên tục như răng bà lão...
“Ôi cha! Sao thế nhỉ? Ở đây mở lễ truy điệu ai thế này?”
“Không biết nữa, tụi nhóc khóc lóc thảm thiết quá. Tội nghiệp, chắc là có ai vừa mới mất...”
Tiếng bàn tán xôn xao theo gió bay đến bên tai tôi, cả người tôi đau quặn như bị roi sắ quấn vào, tôi chợt bừng tỉnh. Hu hu hu! Ông trời làm chứng, con vẫn còn sống nhăn đấy chứ! Hay là ông cứ ban cho con một cái huyệt để con tự nhảy vào đó chôn sống mình cho xong!
Đội fangirl bên trường Sùng Dương cũng không chịu kém cạnh, thấy bị “dìm hàng” liền gân cổ gào to hơn.
“Kim Nguyệt Dạ! Kim Nguyệt Dạ! Idol Kim Nguyệt Dạ!”
“Ối bạn Tuệ ơi...!”
“Cố lên, cố lên! Kim Nguyệt Dạ! Cố lên, cố lên! Kim Nguyệt Dạ!”
“Hu hu hu, bạn Tuệ ơi, từ nay chúng ta đôi nơi cách biệt.....