Teya Salat

Điều đặc biệt

Posted at 27/09/2015

102 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Panda bảo rằng tôi thật ngốc khi cứ mãi trốn tránh tình cảm của mình. Điều quan trọng nhất, Hoàng chẳng có vấn đề gì cả và tôi cũng chẳng có lí do gì để trốn tránh bản thân. Chỉ là tôi thật hèn.
***
Cái nắng vàng vọt đã khuất đi đâu mất, để lại ngoài mái hiên những khoảng đen kịt với đủ thể loại hình thù, từ vài cành cây lá xum xuê hay bóng vài người, vài chiếc xe đang hối hả lướt qua. Trời đã sang xuân mà cái lạnh mùa đông vẫn còn do dự nán lại ở đâu đó, chực chờ dịp thổi bung mái tóc của tôi. Tiệm hôm nay ế kinh khủng, lèo tèo vài người ở khu thiệp 3D, mấy cái thiệp cũ kĩ đã lên mùi mốc meo mà tôi đã ra sức thuyết phục gã chủ quán khó ưa thay đổi lại được đám trẻ ngắm nghía hết sức nhiệt tình. Tôi chống cằm nhìn lũ trẻ chăm chăm, lâu lâu lại thở dài đánh sượt một tiếng khiến chúng nó quay lại trố mắt nhìn. Ngoài cửa sổ, người ta nô nức nối đuôi nhau, tranh thủ ra đường tận hưởng khí xuân đang căng tràn, còn tôi, một con bé 17 bẽ gãy sừng trâu lại phải giam mình trong quán với bốn bức tường hồng rực mắt. Đám trẻ thầm thì, suy đi xét lại rồi quyết định mang đến quầy tính tiền ba cái thiệp 3D, một hồng, một tím, một xanh, rực rỡ. Ấy thế mà tôi chẳng niềm nở nổi, cố nặn ra nụ cười đáp lệ rồi quẳng ba cái thiệp vào túi, đưa cho chúng. Tụi nhỏ chẳng thừa quan tâm đến thái độ của tôi, vui vẻ nhận túi rồi nhanh chóng hòa vào dòng người đang chen ngang trước mắt.

Tôi chán nản rút điện thoại, xả hết mọi căm giận lên màn hình với mấy quả trái cây đang nhảy nhót trước mắt, chỉ tại ông chủ quán ham chơi với em nào xinh đẹp mà tôi phải ì cổ ngồi làm thêm giờ thế này. Đang mải mê chém quả, tôi không biết có khách vừa vào quán, cho đến khi kịp nhận ra thì cậu ấy đã đứng trước mặt tôi với vài mô hình papercraft được gấp dán công phu.
Hoàng ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, và ngược lại. Tôi không quen cậu, chỉ biết cậu qua những lời kể, hoặc gặp cậu trong các buổi họp bí thư. Tuy vậy, ấn tượng cậu để lại trong tôi là không ít. Tụi trong trường kháo nhau rằng Hoàng không được bình thường về giới tính nên đi đâu cũng chỉ một mình. Nhìn cách ăn mặc những tông màu chói mắt, nụ cười e thẹn, chất giọng với âm vực cao của cậu, tôi đã tin sái cổ. Hoàng hay xuất hiện trong các dịp lễ hội của trường cùng những bài hát điệu đà chảy nước của tụi con gái. Cậu thích đồ handmade, thứ mà con trai chính hiệu hiếm khi mê thế nên học sinh trong trường hay gọi cậu là Hoàng mếch (made), tôi không hiểu lắm và cũng chẳng cần hiểu.
Hoàng thấy tôi, cất giọng chào:
"Hi, Vy!!! Cậu làm ở đây hả?"
"Ừ, cũng lâu rồi."
Cậu ấy không giấu nổi niềm vui trong mắt, dù nó đã được bảo bọc bởi lớp kính dày ba độ là ít. Hoàng phô ra chiếc răng khểnh dễ thương mà chúng tôi hiếm khi được chiêm ngưỡng. Những định kiến về cậu bắt đầu mờ dần trong tôi dù chưa có điều gì rõ ràng. Cậu không hề kênh kiệu như mấy thằng con trai hay nhận xét, cậu cũng không ẻo lả đến mức bị cho là đàn bà. Chỉ là cậu ít nói và hiền như cục đất. Bây giờ, mấy tụi con trai thường khoái hình mẫu "bad boy", tức là phải nổi trội về hình thức và tỉ lệ nghịch với tính nghiêm túc. Tôi không bảo tụi nó thích đùa giỡn, nhưng là đàn ông chính hiệu (theo cách mấy chàng trong lớp tôi định nghĩa) thì phải có một lịch sử tình trường dày dặn, phải được nêu tên trước cờ vào sáng thứ hai đầu tuần, bất kể lí do. Khác Hoàng, cậu khá kín tiếng, ngoại trừ việc cậu thích mặc áo quần sặc sỡ thì tôi không đủ khả năng bào chữa.
Tôi tính tiền cho cậu, trơ ra khuôn mặt phờ phạc vì chán nản và mệt mỏi. Hoàng không về vội, nán lại nói chuyện đôi chút với tôi. Sự thật thì câu chuyện của cậu khá thú vị, hoặc tệ nhất là nó cũng đủ kéo tôi ra khỏi cơn buồn ngủ đang ghì nặng trong đầu.
***
Vy là một cô gái thú vị, không phải chỉ đến lúc được nói chuyện trực tiếp tôi mới nhận ra điều đó. Câu chuyện có vẻ khá dài nếu nó được bắt đầu từ lúc tôi học lớp 10, trong lần họp bí thư đầu tiên. Vy là bí thư nữ nhỏ tuổi nhất trong phòng nhưng cậu không hề kém cạnh đàn anh, đàn chị khi liên tục đề đạt một số ý kiến được thầy đánh giá cao. Nếu chỉ dừng lại ở đó thì đây là câu chuyện ngắn nhất mọi thế kỷ.
Tôi bắt gặp Vy đang ngồi trên nóc hành lang sau giờ họp. Cậu vắt vẻo ở cao tít trên lớp ngói đã sờn màu. Trái với hình ảnh mẫu mực tôi được chứng kiến ở phòng thầy bí thư, Vy bây giờ là một cô bé 16 đúng nghĩa, lãng mạn, thích mơ mộng (hoặc tôi đã tự cho là vậy), thậm chí vi phạm cả nội quy trường khi leo lên nóc hành lang để ngồi. Sân trường vắng teo, học sinh đã về hết. Ánh nắng chiều chưa tắt, còn đang say mê nhảy nhót cùng tiếng hát lanh lảnh của Vy, bài "The show" của Lenka. Và thú thật thì, tim tôi đã nhảy lên một vài nhịp đặc biệt trước hình ảnh đầy sức sống, rạng rỡ dưới ánh nắng nhạt màu của Vy chiều hôm ấy.
Và câu chuyện có vẻ ngắn lại nếu nó được bắt đầu vào một chiều xuân, lần đầu tiên tôi được nói chuyện với Vy theo đúng nghĩa. Khuôn mặt cậu ỉu xìu vì phải làm việc quá giờ nhưng lại chẳng thể trách than một lời, quán vắng, tôi quyết định ngồi lại tán dóc với cậu. Mọi người bảo tôi có vấn đề về giới tính và tôi cá là Vy có nghe được tin này nên chẳng lạ gì khi ban đầu, cậu khá dè chừng với tôi. Có sao, tôi dùng những mẩu chuyện hài hước góp nhặt được trên mạng để kể cho cậu nghe, cứ tưởng cậu sẽ nhàm chán thế mà Vy lại cười sặc sụa. Cậu bảo không dùng facebook nên ít biết những thứ như thế. Tôi khá bất ngờ trước sự đặc biệt của Vy, nếu không muốn nói là lập dị. Tin được không khi một cô nàng 17 tuổi thời này không biết dùng facebook.
"Thế mà hay. Trên đó có nhiều vấn đề."
"Thế sao cậu còn dùng?" – Vy hỏi ngược.
"Ờ thì....phải dùng để biết mà còn chỉ lại cậu chứ."
Vy nhìn tôi lém lỉnh trước thái độ lúng túng hiếm có. Cô nàng có vẻ đã cởi mở hơn khi than thở với tôi về gã chủ quán khó ưa hay bắt cô làm thêm giờ, dù sau đó, gã có đãi ngộ hậu hĩnh. Vy chu mỏ, nhăn trán, mặt đỏ hầm hầm như thể Trương Phi. Tôi phì cười, cô nàng quả thật hay ho.
Nắng ngoài đường vàng ươm, những hình thù ngộ nghĩnh in trên đường cũng dần biến mất, kéo cuộc nói chuyện của chúng tôi dài ra lê thê.
Nhưng tuyệt nhiên, như cả hai cũng thầm hiểu, không ai đả động đến cuộc sống riêng của người còn lại, chủ đề chính chỉ giới hạn lại ở mức chung chung như thời tiết, xe cộ, hay một vài món đồ handmade có vẻ lạ lạ. Và một lần nữa, tôi thấy Vy thật rực rỡ trong ánh nắng chiều.

***
Anh chủ quán vừa về, chúng tôi cũng vội vã tạm biệt nhau, không một lời hẹn gặp lại. Không dưng, tôi muốn để lại một câu hẹn lửng lơ nào đấy nhưng khi điều đó kịp thốt ra, Hoàng đã mất bóng trong dòng người đang chen chúc ngoài vỉa hè. Tôi thoáng thở dài khó hiểu. Anh chủ quán nhìn một cách khôi hài rồi ghé tai tôi thì thầm.
"Chàng đấy hả?"
Tôi lắc đầu quầy quậy. Dù cuộc nói chuyện khiến tôi có phần thiện cảm với Hoàng, nhưng những lời bàn tán về cậu vẫn chưa thật sự dứt hẳn trong tôi. Giữa tôi và cậu vẫn có những khoảng lặng, khoảng riêng và thật khó để phá vỡ chúng khi định kiến của tôi dành cho cậu không dễ phai mờ.
Tôi điện thoại cho Panda khi đã nằm yên trong đống chăn gối xuề xòa. Tôi thích gọi cậu là Panda hơn cái tên Kiều Linh nghe "sến rện", vì cô nàng lúc nào cũng thức khuya dùi mài kinh sử, kết quả sẽ cho ra đôi mắt đặc trưng của panda. Tôi nghe tiếng phụt nước mạnh trong điện thoại, như thể nó đang muốn rót cả cốc nước lạnh vào tai người nghe.
"Mày có điên không mà cảm tình với loại đàn bà đó?"
"Điên vừa thôi. Tao đâu có bảo mình cảm tình với hắn, chỉ là những lời đồn về hắn có vẻ thất thiệt quá."
"Tao không biết. Mày mà có cảm tình với loại đấy là tao bỏ xó mày luôn."
Panda hoàn hảo từ đầu đến chân (đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóng), chỉ trừ phần phân biệt những người đồng tính. Cô nàng không thích chơi với những người thuộc giới tính thứ ba, cũng như càng không chấp nhận cho bạn mình thích họ. Ấy thế mà tôi có nói gì đâu, chỉ mới bảo Hoàng có vẻ thân thiện thì cô nàng đã phụt nguyên ngụm nước, hét toáng lên trong điện thoại. Thử hỏi, nếu một ngày nào đó, tôi bảo rằng mình thích Hoàng, có khả năng cô nàng sẽ đến nhà gông cổ tôi mà hỏi tội mất. Có điều, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra.
***
Tôi lon ton lên thư viện tỉnh mượn sách. Chiều thứ hai, người ra vô đông kinh khủng khiếp...