Disneyland 1972 Love the old s

Chạm mặt

Posted at 27/09/2015

143 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần trên cán chổi")
Những thiên thần một khi đã bay trên cán chổi thì ghê lắm.
***

1. Bức ảnh đêm Giáng sinh
- Coi chừng! Tôi hét lên khi thấy máy ảnh trong tay nhỏ bạn đang gần rơi xuống đất. Tôi chụp lại. Có cái gì trong này à?
Vừa nhìn vào màn hình, cái miệng liếng thoắng hằng ngày của tôi im bặt. Tôi bấm xem những bức ảnh kế tiếp, có một cô gái tóc ngắn rất xinh trong ấy. Nhưng dĩ nhiên không phải bạn tôi. Ngày tháng ngay góc ảnh : 24/12. Tôi chưa biết xử trí ra sao thì ngẩng mặt lên, Kì Anh đã biến mất. Tôi hoảng hốt khóa cửa phòng lại, gửi chìa khóa phòng bên cạnh để gửi lại cho Vũ Phong. Tôi rời khỏi căn phòng của nhân vật nam chính trong những bức ảnh tôi vừa xem. " Nếu mình can nó không lấy máy ảnh xem thì đã không ra thế này, thà là không biết. Dẫu sao nó và Vũ Phong không còn gì nữa mà..", tôi vừa chạy tìm Kì Anh vừa tự trách mình. Ngặt nỗi chúng tôi đang ở trong một con hẻm rất nhiều ngõ ngách, mà không biết nó rẽ ngã nào. Tôi điện thoại, đầu dây thông báo bận. Không lí nào nó lại gọi Vũ Phong, không thể nào! Tôi chạy về phòng hai đứa. Cửa vẫn khóa ngoài. Đầu óc tôi quay cuồng, dùng hết sức lộc cộc với chiếc xe đạp cà tang.
Mồ hôi đã bắt đầu đổ, dòng người ngày một thưa thớt. Kim đồng hồ trên vòng xoay thứ tư tôi đạp qua đã dần về số 11. " Nếu biết xảy ra chuyện này, mình nói với nó để cái khăn len nó tự đan cho mình còn có nghĩa hơn. Lại mang sang đây tặng làm gì? Rõ khổ", tôi tặc lưỡi. Trời về đêm càng lạnh nhưng tôi thì có cảm giác ngược lại.
- kéttttttttt
Tôi nắm chặt hai thắng xe khi bên đường xuất hiện một bóng người thất thểu. Tôi la lên:
- Kì Anh
Con nhỏ nghe tiếng tôi gọi giật mình nhìn sang. Lúc ấy tôi kịp tỉnh hẳn lại khi nhận ra nó đang đứng giữa đường, đang có ý định bước sang phía tôi. Tôi hét khan cả tiếng:
- Lùi lại
Lúc ấy tôi quên mất rằng đường phố hơn 11g khuya, tiếng hét in tai vừa rồi của tôi có thể náo động cả dãy phố. Mặc kệ, miễn con bạn tôi tỉnh người mà đi đứng cho cẩn thận.
Cuối cùng tôi cũng đưa được con nhỏ về nhà trong sự im lặng khó chịu của hai đứa và tiếng đệm cọc cạch phát ra từ chiếc xe già nua, cũ kĩ. Mùa giáng sinh vừa ngang cuộc đời tôi với sự hiện diện xuyên suốt của Kì Anh. Ngày 23 nó và Vũ Phong chia tay, nó ôm chầm lấy tôi nức nở. Căn gác trọ của hai đứa u ám, nặng nề. Kì Anh sống rất tình cảm, tôi quen nó hơn hai năm rồi nên tôi hiểu tình cảm nó dành cho Vũ Phong. Tối ấy nó gần như không ngủ, tay nắm chặt điện thoại và đọc lại những tin nhắn của Vũ Phong. Đến gần sang, lăn ra ngủ mà vẫn không rời điện thoại. Tôi lén nó, xóa số Vũ Phong trong danh bạ, mặc dù ngay khi vừa thực hiện xong tôi nhận ra hành động ấy là dư thừa hết sức. Ngày 24 khi thành phố thức giấc trong không khí rộn ràng của mùa Noel, tôi lẳng lặng giấu những gì Vũ Phong tặng vào một chiếc hộp, sợ nó thấy lại khóc. Tối, tôi cười hết công sức và không ngừng nói chuyện từ trong nước ra ngoài nước, thời sự, kinh tế... khi đang chở nó ì ạch giữa dòng người đi chơi giáng sinh. Mùa giáng sinh năm nay tôi làm được nhiều nghề thật, vừa chuyên viên tư vấn tâm lí, kiêm xe ôm kiêm luôn hướng dẫn viên du lịch dù thành phố bình yên này tôi và nó rành rọt đã ba năm Đại học. Đêm nay, tối 25 tôi vừa cứu một mạng người ấy chứ, biết đâu nếu tôi không tìm gặp được nó thì đã có những chuyện rất khủng khiếp xảy ra thì sao? Trong khi nó vẫn đang thút thít thì tôi đã mơ màng lắm rồi. Trong giấc mơ, những tấm ảnh bay qua bay lại, mà nhìn thế nào tôi cũng thấy giống giống con bạn tôi trong bức ảnh ấy không phải là con bé khác.
2. Chạm mặt
Goal club chiều cuối tuần. Tôi có cuộc hẹn với con bạn chí thân để chứng minh rằng cái thương hiệu đoảng của mình lần nữa lại được khẳng định. Số là tôi dành hết tâm huyết đi chọn và mua được một bịch cà phê theo đúng gu uống của nó. Nhưng hành trình đem về thì tôi mới đi được một nữa. Bịch cà phê ấy đã thất lạc ở nơi nào đấy khi tôi sang xe ở bến xe. Điều đó nghĩa là tôi đang phải chuẩn bị tâm lí đối diện với một người ghét nhất chuyện không giữ lời hứa như nó.
Dắt xe vào mà tâm trạng bất an, đến nỗi anh giữ xe cầm tai lái xe rồi mà tôi vẫn chưa buông x e ra.
- Để anh dắt vào cho
Tôi giật mình buông xe ra, lững thững tiến lại số bàn quen thuộc nơi góc quán thì chợt khựng lại. " Ai thế kia? Bình thường giờ này, quán này, ngay số bàn 129 chỉ xảy ra hai trường hợp, hoặc tôi và nó hoặc một mình nó", tôi đang xoay vòng với những thắc mắc thì có giọng quen thuộc khe khẽ cất lên :
- Con bé ấy là em gái anh Gia Huy, không biết sao lại quen với Kì Anh nhà em?
- Quen đâu chị, con Kì Anh quen ai mà em không biết. Con bé này em mới thấy lần đâu.
Tôi khó chịu với cái suy luận của chị quản lí. Nhưng cái cách chị gọi "Kì Anh nhà em" đã xua đi phần nào sự khó chịu ấy. "Ừ, Kì Anh là của tôi. Thế nên con bé điệu đà kia là ai?", hình như thấy được trán tôi chắc đang xuất hiện nhiều nếp nhăn lắm, chị quản lí nhanh nhảu:
- Để chị lại nói với Kì Anh em đã tới rồi nhé?
Đầu óc tôi lập tức phản xạ và trí tò mò bị kích động:
- Chị sắp em bàn cạnh đó nhé, đừng để Kì Anh biết nha chị! Tôi cười bí hiểm.
Chị quản lí ngẩn tò te vài giây gì đó rồi vui vẻ đồng ý. Phải nói thêm rằng, vì anh Gia Huy – chủ quán này- đang để ý tôi nên tôi luôn được đón chào và có nhiều đặc quyền như thế.
Tôi khoác thêm một chiếc áo mà chưa lần nào Kì Anh thấy tôi mặc, đeo thêm cặp kính to đùng rồi men theo sát vách tường vòng ra chiếc bàn sau lưng nó. Yên chí, tôi ra hiệu gọi thức uống trong im lặng và ...bật ghi âm. Tôi mà!
Không khí có vẻ trầm lắng. Tiếng con bé kia :
- Chắc chị biết tôi là ai chứ?
- Hình như một đứa trẻ cũng biết rằng khi lần đầu gặp gỡ, câu chúng nên nói đầu tiên là " Xin chào"
" Ghi điểm, cả hai rất tuyệt. Câu chuyện mở màn thật hấp dẫn". Tôi khoái chĩ nghĩ thầm.
- Vậy mà tôi nghĩ chị biết lí do rồi cơ đấy? Nếu không cách đây vài phút, khi tôi kéo ghế ngồi vào bàn này thay vì hỏi tôi có nhầm bàn hay không chị lại hỏi tôi "Vẫn chưa từ bỏ ý định của mình à?". Hôm nay tôi đến đây để nói rõ với chị, tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ từ bỏ bất cứ thứ gì mà mình muốn. Dĩ nhiên trong đó có cả chuyện tình cảm chị ạ! Cô gái kia đáp trả.
" Gay đây, không vừa nhỉ?, tôi trở nên phấn khích hơn với câu chuyện của hai cô gái. Một người tóc ngắn, jean và sơ. Một người cũng tóc ngắn nhưng với đầm ren công chúa
Chị không ngạc nhiên khi tôi xuất hiện lúc này, tại đây sao? Cô gái hình như đang muốn chứng minh sự thắng thế của mình.
- So với việc tìm được số điện thoại của chị để liên tục nhắn tin và gọi điện thoại thì quả là có chút ngạc nhiên. Nhưng so với chuyện làm thế nào để gửi tin nhắn từ số điện thoại chị qua máy em thì chuyện chúng ta gặp nhau ở đây chỉ ngang mức nhau thôi. Nhưng không thể không khâm phục em được.
- Cám ơn sự khâm phục ấy của chị. Tôi không thích vòng vo, tôi muốn chị và anh Vũ Phong chấm dứt liên lạc với nhau và hãy để anh ấy yên.
" À, ra là vì cái người vắng mặt ở đây. Xem ra gay go thật rồi. Trước giờ thấy trên phim giờ mới được chứng kiến ở ngoài", tự nhiên tôi lại thấy lo lo. Sự phấn khích khi nãy bỗng nhiên chùng xuống, vì tôi biết chuyện đó đang chạm vào gót chân A-sin của con bạn.
Có một khoảng im lặng ngắn. Tiếng Kì Anh vang lên trước:
- Thật ra nguyên nhân anh Vũ Phong và chị, à mà không, chính xác là anh ấy chủ động liên lạc với chị em là người biết rõ nhất mà?
- Tôi không hiểu ý chị muốn nói gì?
- Tất cả là nhờ em, nhờ tin nhắn em gửi qua điện thoại của em từ số điện thoại của chị đấy!
Tôi đoán con bạn vẫn rất điềm tĩnh và câu nói kia cho tôi biết rằng Kì Anh đang lấy lại thế trận. Nhưng nó đang đấu tranh ghê lắm, tôi biết nó vẫn còn nghĩ về Vũ Phong. Tội thật, Vũ Phong đã để lại nhiều dư chấn trong lòng con nhỏ. Nhưng nó cũng đã trưởng thành hơn nhiều sau cú ngã đầu đời ấy !
- Chị biết rồi nên tôi cũng không cần giấu nữa. Tôi biết chị qua Facebook anh Phong, và bất ngờ khi chị là khách quen của quán anh tôi. Lần trước, chị đã để quên túi xách lại đây...