Ring ring

Thiên sứ của mẹ

Posted at 27/09/2015

124 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán chổi")
- Đúng là dì ghẻ con chồng làm sao mà thương nhau cho được...
***
Dì nhận lời kết hôn khi chưa tròn 21 tuổi.
- Em...làm vợ anh nhé! Bố nhìn thẳng vào đôi mắt nâu tươi sáng của dì mà nói.
Dì không ấp úng, kéo nó lại gần, vuốt mái tóc dài thắt hai bím nơ hồng mà mỗi sáng đèo nó đi học bố thường cột vội vàng. Dì kéo chiếc nơ nhẹ nhàng rồi nhìn đôi mắt thơ ngây của nó mà bảo.
- Thu Nguyệt, con có muốn dì sống cùng với con không?
Đôi mắt dì nhìn nó đầy yêu thương, trong ngần. Đôi mắt của người phụ nữ chưa từng yêu và mở đầu cuộc đời mình bằng mối tình nảy lửa với người đàn ông từng ngã đò mà chênh vênh làm người bố đơn thân bất đắc dĩ.
Đứa bé cười, nụ cười trong sáng, thơ ngây của nó đã bám riết và gắn chặt lấy cuộc đời dì. Nó ôm chặt lấy như sợ dì đi mất, sợ dì sẽ có đôi cánh như mẹ mà bay đi lúc nào nó không giữ nổi. Nó nghĩ thiên thần thật là đẹp, đôi cánh thật diệu kì nhưng ước gì đôi cánh đó sẽ không bay đi đâu cả. Nếu có bay đi thì nó chỉ ước thiên thần hãy cho nó đi cùng. Mẹ đã bay đi rồi, dì có đi không?

Đứa trẻ bị bỏ rơi khi chưa đầy ba tuổi. Nó sống với bố và dì từ nhỏ. Nó không nhớ mặt mẹ chỉ thỉnh thoảng trong trí nhớ tồi tàn của nó ẩn hiện dáng một người đàn bà tận tụy, cui cúi cái lưng mà nhặt cái gì đó. Nó không nhớ rõ mặt người đàn bà ấy, chỉ nhớ bà có một bờ vú thật ấm áp và một mái tóc dài mùi hoa bưởi thường che kín đôi má và chiếc cằm nhỏ bé để nó chẳng bao giờ nhớ được khuôn mặt bà có những gì nổi bật.
Người đàn bà ấy thỉnh thoảng về trong trí nhớ nó với dáng chiếc lưng rộng lớn và không hề quay mặt lại. Nhưng nó vẫn cứ thấy những giọt nước mắt và văng vẳng những lời hát ru thật buồn hiện lên trong quá khứ. Đó là mẹ nó. Mẹ đã mất khi sinh thằng em nhỏ. Cái chết đôi của mẹ và em làm gia đình nó tan vỡ. Nó còn quá nhỏ để biết và hiểu được nỗi mất mát to lớn ấy. Chỉ biết, ngày mẹ mất, nó nằm lịm trên tay bà ngoại mà tiếng nức vẫn không ngừng.
Mẹ nó đi rồi, nghe tiếng khóc, tiếng kèn tang ồn ào bên quan tài lạnh ngắt nơi mẹ và em nằm yên lặng. Xác cu em nó được gói cạnh mẹ trong chiếc quan tài ấy. Anh em bên ngoại sang mắng nhếch, bà ngoại khóc ngất dưới sàn nhà nhây nhớp đổ mồ hôi. Không biết, bà đã đau đớn như thế nào chỉ biết nước mắt bà đã ướt đẫm sàn nhà hôm ấy.
Bố đội khăn tang trắng, nắm chặt cỗ quan tài nơi mẹ nằm mà đôi mắt cay xè. Tang mẹ, dì không đến, dì không có quyền để đến.
----
Hôn nhân của bố mẹ không có tình yêu. Những ngày mẹ còn sống, bố mẹ suốt ngày cãi vã với những ánh nhìn nhói buốt và những lời chỉ trích mai mỉa. Bố mẹ liên tục cãi nhau, bố trách mẹ là người đàn bà máu lạnh. Mẹ nói bố là kẻ vô tâm đi cắm sừng lên đầu bà. Sự cãi vã hàng ngày khiến gia đình chưa có một bữa cơm nào yên ổn.
Bố lấy mẹ vì sự thúc ép của ông nội. Ông bà nội và ông bà ngoại là những người bạn tâm giao của nhau. Họ mai mối kết duyên cho đôi trẻ. Hôm mẹ nó mất vì kiệt sức sinh thằng em, hai gia đình đã từ mặt nhau. Sau ngày dì về làm dâu, ông bà không về thăm cháu lấy một lần và cấm tiệt chuyện bố con nó qua lại gia đình nhà ngoại. Ông bà ngoại không chấp nhận bố và nó. Ông bà bảo rằng nó không thương mẹ mà đi sống chung với lũ mặt người dạ quỷ.
Ngày bố rước dì về, bà ngoại sang gõ cửa nhìn thẳng mặt bố và dì mà mắng:
- Mày nói hôn nhân không có tình yêu thì không hạnh phúc. Vậy tao thử xem hôn nhân có tình yêu của chúng mày của hạnh phúc không?
Bà vừa nói vừa khóc, giọng bà rên xiết đến đáng sợ. Bà nghiến răng kèn kẹt, ngồi sụp xuống mà kêu. Dì ra đỡ bà dậy, bị bà xô ngã lăn dưới đất. Bố lặng người đi nhìn bà và dì đang lăn lộn trên sàn nhà lạnh buốt. Đôi tay nắm chặt nén bao nỗi tức giận và chua cay của một đời người.
Mẹ và dì đều là những người phụ nữ có nhiều mất mát. Họ giống như một thiên sứ có cánh, đôi tay tài hoa và nhiều phép màu. Nó đã chứng kiến sự biến đổi của mẹ từ một thiên thần có cánh thành một người đàn bà nhiều thù hận. Bố đã làm mẹ thay đổi như vậy.
Mẹ hay than vãn và khóc. Người đàn bà có nhiều nước mắt và lo sợ. Bà đã dùng mọi cách giữ chân người đàn ông của mình nhưng bố vẫn cứ đi. Mẹ biết dì càng hận dì vô kể. Bà có đến nhà gặp dì khi đọc trộm thư điện tử của bố. Mẹ điên lên.
- Anh giỏi lắm! Anh định thế nào, anh muốn tôi và con chết đi để rước con đĩ đó về nhà sao?
- Em nói cho cẩn thận, đừng có gọi người ta như thế
- Anh lại còn bênh vực nó, thật là cảm động quá đi!
Bố im lặng sau lời mắng nhếch cay độc của mẹ. Bố hờ hững bước đi, mẹ dằn tay bố lại:
- Anh lại muốn đi đâu? Đi tìm nó à? Anh muốn tôi chết hay sao?
Mẹ nhìn bố, nước mắt nhễ nhoại ướt dòng trên má. Bố ngồi bệt đầy mệt mỏi xuống chiếc giường bừa bộn quần áo và đống giấy tờ mẹ vừa bới tung lên. Nghe âm ỉ tiếng rên la của mẹ, tay bố nắm chặt chiếc ga giường nhàu nát, đầy uất nghẹn.
Mẹ tìm gặp người phụ nữ của bố. Bà tìm thấy địa chỉ nhà của dì qua thông tin tìm được từ mail bố cất giấu.
Bà không bấm chuông, gõ cửa huỳnh huỵnh trước nhà dì
- Cô xuống đây nhanh lên, có không tôi kêu lên cho xóm làng biết cô là con đàn bà đi cướp chồng người khác đấy, xuống đi! Câu nói mẹ liên hồi và đầy thách thức.
Dì xuống mở cánh cổng, nhìn đôi mắt nhiều thù hận của mẹ mà ấp úng, sợ hãi.
- Mời... chị vào nhà
- Cô không cần phải giả vờ. Cô muốn gì ở cái gia đình này nữa?
Dì nhìn mẹ, thong thả trình bày
- Em không có ý định cướp chồng chị, chưa bao giờ có ý định đó. Em và anh Thành không có gì hết cả.
- Không có gì ư? Cô nghĩ tôi là đứa trẻ lên ba mà lừa tôi à?
Mẹ vừa nói vừa cầm mái tóc dì kéo xuống, liên hồi đánh vào người dì. Dì ôm đầu chạy vừa đi vừa xin bà mẹ cho nhưng cơn giận không thôi, bà đuổi theo và chửi. Bố nhận tin nhắn của mẹ, hẹn đến nhà dì, nhìn thấy mẹ đánh dì, bố ôm chặt để giữ cơn thịnh nộ của bà. Mẹ càng thấy đau đớn mà giãy giụa.
- Trời ơi, anh còn bênh nó ư?
Mẹ lau tới tát dì vào mặt, bố tức giận kéo mẹ về nhà.
Phụ nữ là những thiên thần có cánh. Đàn ông thường là nhân tố làm gãy đôi cánh phép màu của họ. Khi họ gãy cánh rồi họ sẽ dùng mọi sức lực để bay đi, không bằng đôi cánh tình yêu mà có thể sẽ nuôi tình yêu bằng thù hận. Người phụ nữ ấy sẽ như một vị phù thủy biến dạng, cầm trên tay chiếc chổi nhiều phép màu mà biến hóa cuộc đời thành địa ngục đau thương và tàn nhẫn. Nó đã kiểm nghiệm điều đó từ mẹ nó. Người đàn bà giàu tình yêu thương gia đình, nhiều khát khao yêu và được yêu, cả đời dành trọn vẹn tình yêu cho người đàn ông duy nhất. Nhưng đổi lại chỉ là những ánh nhìn xa thẳm, ánh mắt lạnh lùng và bờ lưng vô cảm. Mẹ yêu và hận, càng yêu càng hận.
Từ khi khi nó sinh ra đã ít thấy mẹ cười trừ tấm ảnh thờ bên nhà ngoại phủ kín tấm vải đỏ mà mỗi lần giỗ mẹ bà gỡ tấm vải xuống để lộ tấm hình có đôi mắt dịu dàng và một nụ cười tươi trẻ. Có lẽ ảnh này mẹ chụp khi chưa lấy bố. Mẹ mất, ông bà ngoại lập bàn thờ riêng...