80s toys - Atari. I still have

Nguyện yêu em lần nữa

Posted at 27/09/2015

1037 Views

Hôm nay tôi với Ứng kinh phải đi kiểm rượu với khách sạn, kiểm tra khâu chuẩn bị tiệc thật chu toàn, đừng nhìn Ứng Nhan bình thường keo kiệt hà khắc, người trong công ty đi về quên tắt đèn cũng bị hắn lôi ra nói, thế mà thời khắc mấu chốt hắn sắp xếp vô cùng thỏa đáng, tiệc rượu bất luận là nơi tổ chức, đến tiết mục giúp vui, hắn đều rộng lượng, gắng đạt đến hiệu quả tốt nhất.

Tầm năm giờ, khách bắt đầu lục tục đến, tôi cùng Ứng Nhan đứng ở cửa hội trường tiếp khách, nhìn sảnh đèn đuốc sáng trưng hoa lệ, cùng một đống khách hàng khí độ khinh người, không hiểu sao trong lòng tôi có chút khẩn trương.

Lần thứ hai tôi từ nhà vệ sinh trở lại hội trường, thì Ứng Nhan quay đầu nhìn nhìn tôi, bỗng dưng nhẹ nhàng nói một câu: "Để cửa đây được rồi, đi theo tôi."




Chương 52

Tiệc rượu bắt đầu rồi, tôi đi theo Ứng Nhan vào hội trường, tiệc rượu lần này quả thật rất lớn, hội trường nhốn nha nhốn nháo, đèn không ngừng thay đổi, nhạc không ngừng bên tai. Những năm trước tiệc rượu nghe nói chỉ mời khách hàng lớn với khách hàng bản địa, nhưng nghiệp vụ của công ty năm nay đúng là mở rộng không ít, thị trường tài chính bên ngoài ảm đạm nhưng bên trong công ty tôi lại siêu quần xuất chúng không bị quật ngã. Cho nên Hồ Thanh Thanh rất cao hứng, tiệc rượu lần này tổ chức thật long trọng, chẳng những mời khách hàng qua lại thường xuyên, mà còn mời cả khách hàng ít thường xuyên và khách hàng mới tiềm năng nữa.

Dù rằng trước kia cũng có theo Ứng Nhan và An An đi dự tiệc rượu, nhưng mấy cái đó chỉ là tiệc chiêu đãi bình thường thôi, lấy thân phận một con bé xuất thân bình dân như tôi, trước đây làm sao mà được dự trận lớn thế này chứ, nhất thời lòng tôi có phần bất an. Tôi nhìn nhìn chung quanh, rất nhiều xiêm áo đã tọa xuống các bàn, mỗi bàn đều đã có người của công ty chúng tôi, trai của phòng nghiệp vụ thì không cần phải nói, uống tới hào khí ngút trời, một ly rồi lại một ly, mấy mỹ nữ bên bàn rượu phía kia cũng thướt tha mềm mại, hào phóng tự nhiên, ngươi uống ta tiếp với khách hàng, khí khái không thua đấng mày râu, chẳng hề kém cỏi.

Sếp trẻ của bọn họ, quản lý phòng nghiệp vụ Thọ Phương Phương hôm nay giáng trần xinh đẹp tuyệt vời, cô ngồi dưới áng đèn thủy tinh cười điềm nhiên, toàn thân hình như còn phát sáng, sáng đến mức khiến mắt người ta bất giác dõi theo nhất cử nhất động của cô, chức quản lý phòng nghiệp vụ dĩ nhiên không phải hư danh, cô quả thật rất phù hợp với không khí này, cử chỉ chừng mực, tiến lùi hợp lý, như cá gặp nước, vững vàng nắm trong tay nhân viên công ty lẫn khách hàng bên ngoài.

Nhìn tôi cùng Ứng Nhan như hình với bóng, Thọ Phương Phương phía kia một bên duy trì nụ cười xinh đẹp, một bên liếc lẹ sang tôi một cái sắc lẻm như dao. Lạnh quá nha, tôi run lên, dời tầm mắt đi, đi gấp vài bước, đuổi kịp Ứng Nhan, đại tỷ à, xin lỗi nhé, mượn người trong lòng của cô một lát, tuy rằng tôi rất sợ cô hiểu lầm, nhưng mà trường hợp này, ngoài theo sát Ứng Nhan, tôi thật tình chẳng biết nên phải làm gì.

Mắt nhìn thấy cái đồng nghiệp đều uống rượu trò chuyện tự nhiên tiêu sái, lòng tôi càng thêm khẩn trương, trong bụng dâng trào nỗi niềm xấu hổ, nhìn thế nào cũng thấy mình không đủ hào phóng, tôi thật cẩn thận theo sát Ứng Nhan, một khắc cũng không rời, trộm học tập bộ dạng tự nhiên như đất của hắn, chỉ sợ sơ sót làm trò cười cho bàn dân thiên hạ.

Ứng Nhan liếc tìm chỗ ngồi, mang tôi đi tới một bàn rượu cạnh cửa hông, chúng tôi tới chậm, trên bàn này đã có một chàng trai phòng nghiệp vụ tự mình chống đỡ, nhưng xem chừng tửu lượng của anh ta cũng không tốt lắm, vừa thấy tôi với Ứng Nhan thì như trút được gánh nặng, lập tức đứng dậy nhường chỗ cho chúng tôi ngồi.

Ứng Nhan sau khi bảo tôi ngồi bên cạnh hắn, thì bắt đầu chào hỏi khách hàng trên bàn ăn. Mấy khách hàng này một người tôi cũng chả biết, chỉ biết nhìn Ứng Nhan nói chuyện cười đùa với họ, nâng chén cùng nhau, nhưng lại chẳng nói xen vào câu nào, cảm thấy càng ngồi càng không được tự nhiên.

Tôi nhàm chán ngồi, trong lòng đang do dự không biết có nên đứng lên mời rượu hay không, chợt nghe một khách hàng đối diện nói đùa: "Này, một cô gái trẻ đẹp thế này sao không thấy cậu giới thiệu hả?"

Lúc này tôi đang ngẫm nghĩ phương pháp làm thế nào để không bị người khác chú ý, thì lại bị chỉ mặt điểm danh, trong lòng căng thẳng liền nhìn chỗ người khách hàng vừa nói, đó là một người trung niên mập mạp, không biết có phải là ông tổng công ty nào không, nhưng vừa rồi khi nghe Ứng Nhan mời rượu, tôi thấy hắn gọi ổng là Vương tổng.

Trang phục quý báu trên người Vương tổng cũng chẳng che được cái bụng mập, mắt ông ta rất nhỏ, nhất là khi cười thì híp lại thành một đường chỉ, nhìn qua thấy sao mà đáng yêu ngây thơ chân thành (=.=), khiến tôi nhớ lại con mèo hay nằm sưởi nắng của nhà Tiểu Mỹ, lúc này ông ta đang cười híp mắt nhìn tôi và Ứng Nhan, vẻ mặt hòa nhã vô hại.

"A, đúng rồi đúng rồi, tôi quên giới thiệu, đây Tiểu Lý của công ty chúng tôi, cô Tiểu Lý không uống được nhiều." Ứng Nhan tùy ý giới thiệu với Vương tổng, thuận tay bưng ly rượu của mình cụng với ly Vương tổng, nhẹ nhàng chuyển đề tài: "Vương tổng, chúng ta tiếp tục."

Vương tổng bưng ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, sau khi buông cái ly ra tôi còn thấy ông ta cười cười với tôi rất hòa nhã, rót thêm rượu vào ly, hướng về phía tôi nâng ly lên: "Tiểu Lý, rượu đỏ này dưỡng nhan, mấy cô trẻ uống vô có lợi lắm, giúp làm đẹp."

Vừa nãy không phải Ứng Nhan vừa nói tửu lượng tôi không tốt sao, ông ta thế nào mà lại nâng chén với tôi, tôi ngẩn người, chưa nghĩ ra phải làm thế nào, Vương tổng đối diện vẫn giữ nguyên thế đưa ly ra với tôi, tôi xấu hổ, trong lòng quýnh lên không nhớ tới phải hỏi ý Ứng Nhan, học người khác nâng ly rượu, cụng với Vương tổng, ực một cái uống cạn ly rượu đỏ.

Đôi mắt nhỏ của Vương tổng lại híp híp, quay đầu cười nói với Ứng Nhan: "Này, cậu nói không đúng rồi, nhìn bộ dạng uống rượu này của Tiểu Lý thì làm sao nói là không biết uống rượu được, tôi thấy bọn tôi không phải là đối thủ của cô ấy đâu."

Lòng tôi thầm than hỏng bét, vừa rồi uống vội lộ cả nội tình. Ứng Nhan quay đầu nhìn tôi, rót thêm vào trong ly tôi ít rượu, hắn cúi thật là gần, nhỏ giọng hỏi tôi: "Ba ly rượu đỏ có uống nổi không?"

Tôi gật gật đầu, Ứng Nhan khi chuyển hướng về lại Vương tổng thì gương mặt đã tươi cười: "Tôi thật không nói xạo đâu, Tiểu Lý bình thường chưa uống rượu bao giờ, bất quá khó có được ngày mọi người vui vẻ như hôm nay, Tiểu Lý cũng có thành ý, đáp lễ với Vương tổng một ly."

Tôi chú ý thấy lượng rượu Ứng Nhan rót cho tôi quả thật rất ít, đại khái chỉ có một phần ba ly không tới, bàn này có chín người, như vậy kính rượu một vòng xong, tối đa cũng chỉ phải uống ba ly rượu đỏ, với tôi mà nói thì uống hai chai rượu đỏ cũng chẳng thành vấn đề, tôi lập tức có can đảm, bưng ly rượu kính Vương tổng, giọng nói cũng thanh thúy lên không ít: "Vương tổng, em kính anh."

Mắt nhỏ của Vương tổng đảo một vòng quanh ly rượu của tôi, loại khách hàng quen với bàn tiệc như ông ta hẳn cũng hiểu ra tâm tư nho nhỏ của Ứng Nhan, nhưng tôi dù gì cũng chỉ là một cô gái trẻ, cuối cùng ông ta cười cười, không nói gì mà ngửa cổ uống sạch ly.

Tôi không biết tác phong của mình có phải là không khéo hay không, trong lòng có phần không yên, kính rượu hết một vòng rồi thì chẳng nói một lời mà quay về chỗ, bọn Vương tổng bắt đầu nói đến cổ phiếu, Ứng Nhan thừa dịp bọn họ không để ý, quay đầu lại động viên tôi: "Không tồi, cứ vậy đi, để tôi nhắc nhở cô, cô cứ từng bước từng bước mà kính rượu, kính hết một vòng rồi thì chúng ta rời chỗ này sang trốn bên Hồ tổng."

Có được sự cổ vũ của Ứng Nhan, lòng tin của tôi tăng thêm nhiều, nhìn biểu hiện của Ứng Nhan và đồng nghiệp kia, học bọn họ, từng bước từng bước tiến quân lại chỗ ngồi của mấy ông tổng, kính đến hai ly cuối cùng thì tròng mắt tôi vô tình đảo qua đại sảnh, chén rượu trong tay tôi lập tức ngừng lại, nơi đó có một người tôi không muốn gặp nhất, Trình Gia Gia.

Trình Gia Gia một thân âu phục sẫm màu, ngồi bàn của Thọ Phương Phương, hiện giờ đang tựa lên ghế, vẻ mặt khó chịu nhìn tôi và Ứng Nhan. Thấy tôi nhìn từ bên này, mắt anh sáng rực, tựa hồ muốn đứng lên, lại bị một mỹ nữ bên cạnh kéo xuống, cô gái kia nhẹ nhàng cười rồi nói gì đó với anh, tôi nhìn thấy anh mất kiên nhẫn ngồi lại lần nữa, cũng cầm lấy ly rượu cụng với cô ta, ngay sau đó người trên bàn cũng mời rượu anh, nhất thời anh uống liền mấy ly.

Trong lòng tôi giật lên thình thịch, tôi sớm nên nhớ đến, anh là khách hàng lớn của công ty tôi, bữa nay nhất định sẽ tham gia tiệc rượu nha. Chuyện vừa rồi anh đều thấy hết sao, hôm nay Ứng Nhan rất che chở tôi, bộ dạng bọn tôi cũng rất thân thiết, ngay cả Thọ Phương Phương cũng dạo một vòng sang đây, Trình Gia Gia trước kia luôn đặc biệt nhạy cảm chuyện Ứng Nhan tiếp cận tôi, hiện tại nhất định càng thêm sôi máu.

Nhưng mà tôi lập tức thầm mắng mình, Lý Nhị Nha, mày đúng là đáng phỉ nhổ, có cái gì mà sợ, chia tay cũng đã chia tay rồi, anh còn có thể thế nào, hơn nữa trường hợp ở trước công chúng thế này, anh vướng thân phận, hẳn cũng không dám có hành động quá đáng, tiệc rượu đến nơi đến chốn xong thì tôi đã trốn đi trước rồi.

Dù vậy, tôi vẫn bất giác liếc mắt nhìn sang bên đó, tôi không thể không thừa nhận, tên Trình Gia Gia thật có phong phạm ngọc thụ lâm phong, hơn mười ngày không gặp, anh dù hao gầy đi chẳng ít, nhưng phong thái vẫn mê người như trước, mấy cô gái ở bàn bên kia toàn bộ đều vây quanh anh, nhưng anh cũng chẳng cự tuyệt ai, bất luận ai kính rượu, anh cũng chỉ trầm mặc nuốt xuống một ly rồi lại một ly.



Chương 53

Tôi ở chỗ này hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, cánh tay bị ai đó kéo nhẹ, lòng tôi phút chốc tỉnh táo lại, bây giờ là lúc nào, nghĩ mấy chuyện vô dụng đó làm gì. Tôi như không có việc gì mà thu tầm mắt lại, quay đầu, Ứng Nhan đang cau mày, bất mãn trừng mắt liếc tôi một cái: "Cô đực mặt ra cái gì hả, Uông tổng với Lý tổng bên kia còn chưa kính rượu kìa."

Tôi ngó qua đối diện, Uông tổng này so với Vương tổng già bên kia còn muốn lớn tuổi hơn, đầu sói sọi, lóe ra hào quang thông minh, trên trán có mấy sợi tóc được ông ta tém ngang đầu, khi uống rượu động tác hơi mạnh, phiến tóc mảnh che đầu đó lập tức rớt xuống, sau đó ông ta sẽ vung đầu, khiến nó quay về chỗ cũ, không lâu sau rớt xuống nữa, lại vung đầu trả nó về, vòng qua vòng lại, thật khiến người ta thấy tốn sức thay cho ổng, hận không thể lấy keo xịt tóc mà cố định nó lại một chỗ. Toàn bộ ông tổng của bàn này xem ra đều không lớn, tại một bàn toàn người già, Ứng Nhan đặc biệt có dáng ngọc thụ lâm phong, lần trước tôi phát hiện bộ dạng Ứng Nhan cũng rất thuận mắt, hóa ra như Ứng Nhan thế này cũng được coi là thanh niên tài tuấn nha, tôi tận lực xem nhẹ Trình Gia Gia, anh cũng ở trong hàng ngũ ông tổng cần phụ trách à.

Uông tổng có phần khó khăn, không dễ nói chuyện như Vương tổng, ông ta nhìn chằm chằm ly rượu của tôi, bắt đầu bác bỏ từ từ lý do thoái thác, gì mà thành ý, rồi cảm tình, ngay cả nhân phẩm cũng lôi lên, khốn, lão già này, còn thành ý với cảm tình quái gì, tôi với ông mà có cảm tình thì mới không ổn đó.

Đối với trường hợp thế này, tôi cầm ly rượu mà không biết phải làm sao, bất giác quay đầu lại nhìn vẻ mặt của Ứng Nhan, Ứng Nhan đang ngồi đó nhíu mày, với loại tình huống này, hắn cũng vô phương nói đỡ giùm người trong công ty trước khách hàng, hắn ngó mặt tôi, đại khái là chưa thấy biểu hiện quá chén nào, nên bảo tôi châm thêm rượu: "Tiểu Lý, cô thêm vào đầy chút nữa cho đẹp lòng Uông tổng đi."

Tôi gặp chỉ thị thì bắt đầu hành động, lập tức xách chai rượu sang, trước tiên rót vào ly mình trước, để Ứng Nhan biết là tôi có châm thêm, tôi không biết nên châm nhiều hay ít, vì thực sự cũng chẳng ảnh hưởng gì, tôi thật sự đổ đầy ly mình luôn, mọi người trên bàn đều hứng thú nhìn tôi, theo ly rượu đầy của tôi, ánh mắt mọi người nhìn tôi không giống ban nãy nữa, tôi hồ nghi không biết phải mình rót nhiều quá rồi không, lại quay đầu nhìn Ứng Nhan, Ứng Nhan đang ngồi đó nhìn tôi với nét mặt kì dị.

Tôi không biết hắn có ý tứ gì, trong lòng tôi còn đang suy đoán, thì Vương tổng vẫn luôn cười ý tứ đã lên tiếng khen trước: "Thấy rồi nhé, Tiểu Lý của các cậu không tồi nha, uống rượu thật sảng khoái."

Những người ngồi cùng bàn khác cũng bắt đầu sôi nổi khen tôi, tôi đây mới yên lòng, biểu cảm kì dị của Ứng Nhan đại khái là thấy tôi cẩn thận quá, cứ tưởng là nhiều lắm chứ.

Tôi còn giúp Ứng Nhan, duỗi tay rót thêm rượu cho Uông tổng, còn chưa cầm ly rượu lên, thì một giọng nói quyến rũ động lòng người đã truyền đến tai tôi: "Ha ha, ây da, bàn bên này của mọi người thật náo nhiệt ghê nha."

Thọ Phương Phương! Cô ta lại tới nữa, đêm nay cô ta vòng qua đây mấy lần rồi, Ứng Nhan ơi Ứng Nhan, tiếp chiêu đi. Tôi cúi đầu, thầm bĩu môi, cũng không tiếp tục rót rượu nữa, nhưng mà một giọng nam sau Thọ Phương Phương lại khiến tôi hoảng sợ: "Lão Uông, hóa ra anh uống rượu với cô gái trẻ này à, khó trách chả thấy bóng anh đâu, tôi tìm anh cả tối rồi, đến đây, lần trước chúng ta chơi chưa tới bến, tối nay tiếp tục, không say không về."

Trình Gia Gia! Tay tôi run lên, rượu đỏ văng ra, thiếu chút nữa là rơi xuống tay Uông tổng, tôi không ngẩng đầu, luống cuống lấy khăn mặt lau loạn xạ một hồi, tên này, sao bỗng nhiên cũng chạy tới đây vậy.

Uông tổng bắt đầu sôi sục nhiệt huyết hàn huyên với Trình Gia Gia, nhất thời không rảnh để tâm tới nhân vật nhỏ bé là tôi đây, hồn nhiên quên mất việc kính rượu đang diễn ra.

Tôi cúi đầu, nhìn ghế ngồi không chớp mắt, Thọ Phương Phương chen vào giữa tôi với Ứng Nhan, khom người xuống, thì thầm gì đó bên tai Ứng Nhan, tôi chỉ mơ hồ nghe thấy gì mà "Hồ tổng uống nhiều..." linh tinh, phỏng chừng là cô ta muốn tìm lý do, muốn Ứng Nhan qua ứng phó.

Ứng Nhan từ lúc cô ta lại đây thì luôn luôn cau mày, nhưng khi ánh mắt quét qua Trình Gia Gia thì lộ ra vẻ vui mừng, sau khi biết quan hệ của bọn họ từ lão Lục, lần đầu tiên tôi thấy bọn họ ở cùng một chỗ, có thể thấy được, tình cảm anh em của họ rất tốt, không giống với vẻ nhiệt tình nãy giờ, trên mặt bọn họ giờ là biểu cảm thả lỏng chỉ có khi ngồi với người trong nhà, nhưng mà lúc này hai người dù lâu không gặp cũng chẳng thể cùng ôn chuyện, chỉ vội vã vỗ vai nhau, vội vàng nói mấy câu: "Người anh em, chốc nữa tìm tôi nhá." Sau đó lại vội đi.

Ứng Nhan nghe xong lời Thọ Phương Phương nói thì đứng lên nhìn nhìn lại phía Hồ Thanh Thanh, quay đầu phân phó tôi: "Vừa rồi cô để áo khoác tôi ở đâu, đi lấy xuống cho tôi đi."

Ánh mắt của hắn nghiêm túc, dường như có sự tình phiền phức thì phải, làm tôi quýnh cả lên, lúc đứng dậy hơi nhanh, không cẩn thận đá trúng chân bàn, tôi nhanh chóng khống chế được cơ thể đang ngã ra sau, nhưng đáng thương là hôm nay tiệc rượu đặc biệt nên tôi mang giày cao gót mà bình thường không động tới, trong lúc bối rối, cái chân không quen mang cao gót của tôi lảo đảo, lại chẳng biết là vấp trúng chân ghế hay khăn trải bàn gì đó nữa, tôi giữ hết vững được rồi, thân mình nháng lên một cái, mất trọng tâm ngã chúi sang bên.

Lòng tôi chợt lạnh, nguy rồi, sắp ngã sấp xuống rồi, thật đáng xấu mặt mà. Nhưng so với xấu mặt thì tôi sợ va trúng những người ngồi trên bàn rượu hơn.

Lúc đó Ứng Nhan vừa hay lại ở bên cạnh tôi, hắn vừa thấy tình trạng của tôi bên đây thì lập tức xoay người lại đỡ tôi, có lẽ tôi thủ thế ngã lại không kịp, nên nhào đầu vào Ứng Nhan, va mạnh vào ngực hắn, bị tôi đây bất ngờ ập tới, Ứng Nhan ngẩn người, nhưng hắn vẫn phản ứng rất nhanh, nhanh chóng cầm lấy cánh tay tôi đỡ lại.

Việc này thu hút toàn bộ ánh mắt của người trên bàn, Trình Gia Gia đang khách sáo nhiệt tình nói chuyện với Uông tổng bên kia cũng im bặt, trên bàn lặng thinh như chết.

Tôi chật vật đứng dậy, ngượng ngùng giải thích với Ứng Nhan: "Xin lỗi, xin lỗi, tôi bị vấp."

Ứng Nhan vẫn giữ lấy cánh tay tôi, thân thiết cúi đầu: "Cô không sao chứ, cẩn thận một chút."

Đại khái là vì bị động tác của tôi với Ứng Nhan kích thích, Thọ Phương Phương bên kia đứng ngồi không yên: "Tiểu Lý, có khỏe không, rảnh được thì mau lấy áo khoác đi, Hồ tổng chờ lâu đó."

Tôi bắt đầu ý thức được khoảng cách giữa tôi với Ứng Nhan hơi gần, trên bàn thì đang có hai kẻ như hổ rình mồi, tôi không dám ngẩng đầu nhìn Trình Gia Gia, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Ứng Nhan ra, liên tục gật đầu với Thọ Phương Phương: "Vâng vâng, tôi đi ngay."

Đến khi tôi cầm áo khoác về bàn thì Thọ Phương Phương đã không thấy đâu, Ứng Nhan lén lấy từ túi áo ra hộp thuốc giã rượu, thừa dịp mọi người không chú ý, bỏ vào túi quần của hắn, rồi hắn giao áo khoác cho tôi, đang muốn chạy lấy người thì chợt nhớ ra gì đó, quay đầu: "Tôi qua bên kia, xem chừng cũng lâu lắm, cô bên này tiếp khách đi, ngồi lâu thêm chút nữa, rồi có thể trốn qua phòng nghỉ phía bên kia, Trình tổng mới tới kia là anh em của tôi, cô có thể không cần quan tâm tới cậu ta, nhưng đừng gây chuyện với nó, tên này khó nhằn lắm, nếu nhị bị hắn nhắm rồi thì mười Lý Nhị Nha cô cũng phải gục, còn việc gì không biết thì có thể hỏi Tiểu Trương bên phòng nghiệp vụ."

Chớ chọc Trình Gia Gia, mồ hôi tôi tuôn như thác, tôi trốn hắn còn không kịp ấy chứ. Ứng Nhan hình như lo lắng cho tôi phải ở lại một mình, nên lải nhải thêm mấy thứ nữa, tôi nhìn thấy xa xa Thọ Phương Phương lại đi qua bên này, liền nhanh chóng đẩy hắn: "Biết rồi, sếp à, đi nhanh đi."

Ứng Nhan đi rồi, tuy rằng tôi ngoài miệng nói là không có việc gì, nhưng mà khi Trình Gia Gia như vô tình đi tới, ngồi xuống cạnh tôi, cũng là chỗ Ứng Nhan vừa bỏ đi thì tôi gấp muốn khóc ngất, tôi nhớ lại lời Ứng Nhan nói, hắn không phải đã để tôi ngồi đây một chốc rồi chuồn sang phòng nghỉ sao, tôi nhìn nhìn Uông tổng phía trước vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ kính rượu, ông Uông này hồi nãy uống vài ly với Trình Gia Gia thì mặt mày đỏ hồng lên, giờ đang sôi nổi nói chuyện với người bên cạnh, cái phiến tóc rớt lên rớt xuống kia vẫn không ngừng nhịp độ, căn bản là quên phéng mất đứa tôi phía bên này rồi. Tôi bắt đầu lên kế hoạch làm thế nào mới có thể bất động thanh sắc rời khỏi đây.




Chương 54

Trình Gia Gia sau khi ngồi xuống cũng không tiếp tục nói chuyện rôm rả như về nhà chồng nữa, mà dịch ghế lại gần tôi, tôi với Ứng Nhan nhập tiệc muộn, chỗ ngồi này là kê vào thêm, vốn nằm ở phía bên cạnh kia, nhưng mà anh vừa đổi vị trí, thì ghế tôi và ghế anh liền dính sát lại cùng nhau, tôi lập tức cảm giác được áp lực tỏa ra từ người anh, tôi càng khẩn trương, kéo ghế nhích nhích đi một chút, muốn kéo xa khoảng cách với anh, nhưng chỗ chúng tôi ngồi là góc tường sáng sủa, sau lưng bên cạnh đều là tường, căn bản chẳng có chỗ nào thừa để tôi nhích, hơn nữa đang ngồi bàn, động tác của tôi cũng không dám quá trớn.

Tôi quýnh lên, phút chốc ngẩng đầu trừng Trình Gia Gia, anh đang bận tối mắt mà vẫn thong dong hai tay ôm ngực, thản nhiên dựa vào ghế. Anh tới liếc tôi cũng không thèm liếc một cái, cứ như tôi với anh thật chẳng có quan hệ gì, như thể vừa rồi chỉ là cử chỉ tùy tay của anh thôi, theo hiểu biết của tôi về anh, cái dạng này thể hiện rõ ràng là lòng anh đang cuồng phong vần vũ.

Chuông báo động trong đầu tôi reo toáng lên, nhất định là cái ôm vừa rồi với Ứng Nhan kích thích anh, tên này khi cố chấp thì thật dọa người, chia tay là tôi nói, anh căn bản không muốn, không nói rõ ràng thế này thì biết phải làm sao, tôi lập tức bất chấp nghĩa vụ mà lui lại, vọt đứng lên, nhỏ giọng nói với Tiểu Trương: "Tôi đi toilet cái, anh tiếp tục ở đây đi."

Không đợi tôi trao trả nhiệm vụ xong, thì cái tay phải bên hướng Trình Gia Gia đã nóng lên, đây là, tôi hóa đá, Trình Gia Gia, anh đang nắm lấy tay tôi dưới bàn tiệc, quả nhiên, tên này khi nóng lên rồi thì cái gì cũng làm được.

Trình Gia Gia ngồi gần cạnh tôi, cầm tay ngay dưới bàn trên bàn không một ai thấy được hành động của anh, trên mặt bàn có người mời rượu anh, anh một bên dùng tay trái nắm tay tôi không nhúc nhích, một bên dùng tay phải nâng ly, thần thái tự nhiên uống một hơi cạn sạch.

Bên này chỉ thoáng động đậy một chút là sẽ lộ ngay, tôi đứng ngây đơ đó, đi không được, ngồi không xong, cử động thôi cũng chẳng dám. Quýnh quáng quá, tôi cắn chặt răng, móng tay thật dài hung hăng cấu lấy lòng bàn tay anh, nén giọng nói: "Buông ra, Trình Gia Gia, anh muốn làm gì?"

Trình Gia Gia cứ tỉnh bơ như không hề nghe thấy, cúi thấp đầu, ngồi không hề biến sắc, để yên cho tôi cào anh, chỉ không chịu buông ra.

Ngay lúc mấu chốt, Uông tổng chú ý tới tôi, ông ta cười híp mắt mở miệng: "Ây da, Tiểu Lý, đến đây, chúng ta uống rượu, vừa rồi còn một ly này, chúng ta còn chưa có uống xong đâu."

Uông tổng bắt đầu châm rượu, lòng tôi càng thêm sốt ruột, lặng lẽ nhìn lại, trừng Trình Gia Gia: "Anh có buông hay không, anh không hành xử bình thường như người khác được sao?"

"Người khác?" Trình Gia Gia cười lạnh, tay anh càng siết lại, bàn tay bị nắm của tôi nhói đau.

Uông tổng rót gần đầy rượu rồi, lại quay đầu nhìn qua bên này, anh vẫn cầm lấy tay tôi không buông, tôi tức chết đi được, nhưng không thể không hạ giọng: "Được, anh có bản lĩnh thì cầm luôn đi."

Ngay lúc Uông tổng nâng ly, Trình Gia Gia rốt cục buông tay tôi ra.

Lúc này tôi đã có kinh nghiệm, vừa uống xong thì tới ly cũng không kịp để xuống mà phóng đi như bay, thẳng hướng phòng nghỉ.

Tôi trong phòng nghỉ tìm một góc không ai chú ý mà ngồi xuống, tôi biết theo tính cách của Trình Gia Gia thì không có khả năng khinh địch mà buông tay như thế, tôi chỉ chuẩn bị thật tốt khi anh tìm được, nên đối mặt thì cũng phải đối mặt thôi, ở trong phòng nghỉ mà nói, vẫn tốt hơn là trên bàn rượu.

Trình Gia Gia cũng chưa xuất hiện ngay lập tức, sofa này ngồi thật thoải mái, mấy ngày nay bận bù đầu rồi mới nãy còn uống rượu, tôi sau khi trầm tĩnh lại thì bắt đầu buồn ngủ, tôi liếc nhìn chung quanh, chỗ này cũng khá là khuất, sofa rất lớn, lại quay lưng về phía cửa, dù một người cao to ngồi ở đây thì từ cửa nhìn vào cũng không thấy được, chỗ này đèn không sáng lóa mắt như ngoài sảnh, mà rất dịu, vô cùng thích hợp cho việc chợp mắt.

Ngày mai còn có một đống việc đang chờ, tiệc rượu này đại khái còn phải chờ rất lâu nữa, bằng không cứ nghỉ ngơi trong này một lát, tôi rụt người lại trong sofa, cẩn thận tìm một vị trí kín đáo mà thoải mái, khép mắt lại.

Trong ánh trăng mờ ảo, tôi cảm giác được có người đến gần, tôi lập tức mở mắt cảnh giác, như dự liệu, Trình Gia Gia hiện lên trước mặt tôi, anh không còn bộ dạng hùng hổ dọa người trên bàn rượu khi nãy, chỉ nhìn tôi vẻ bi thương.

Đại khái là không nghĩ tôi sẽ đột ngột mở mắt, Trình Gia Gia ngẩn người, đồng tử giãn ra, trầm mặc ngồi xuống sofa bên cạnh tôi.

Vừa nghỉ được một lát, tinh thần tôi tốt lên, đối mặt với Trình Gia Gia cũng không còn lửa giận ngút trời như ban nãy, nhìn Trình Gia Gia cau mày bên cạnh, tôi bình tĩnh mở miệng: "Có chuyện gì, anh nói thẳng đi."

Trình Gia Gia xoay người lại phía tôi, lại muốn kéo lấy tay tôi, tôi phản ứng nhanh rụt tay lại, vẫn bình tĩnh nhìn anh như trước: "Tôi đối đãi với Thôi Nam thế nào, anh cũng biết hết rồi, quấn chặt lấy tôi cũng vô dụng, chỉ làm tôi chán thêm thôi."

Tay anh dừng trong không trung, ngược lại cuộn thành nắm tay, nện mạnh xuống ghế salon, tạo thành vết lõm thật sâu trên sofa, ngồi cạnh tôi cúi thấp đầu không nói được một lời.

Tôi lấy điện thoại di động ra nhìn nhìn, mới nhắm mắt lại một lát mà đã nửa tiếng qua rồi, tôi hơi lo cho Tiểu Trương, không biết anh ta ứng phó một mình có nổi không đây.

"Anh cứ rảnh rỗi đi, tôi vào trước." Tôi đứng lên, chuẩn bị rời đi.

"Đừng đi, Nha Nha." Trình Gia Gia ngẩng phắt đầu lên, tôi dừng bước cúi đầu, Trình Gia Gia ngồi trên ghế khổ sở nhìn tôi, "Nha Nha, vì cái gì mà nhất định phải chia tay, em hận anh gạt em, vậy thế này đi, em lên mạng gạt lại anh, anh đưa hết mã số cho em, em thích lừa thế nào thì lừa, muốn lừa tiền ai thì lừa người đó, chúng ta làm quen lại lần nữa, thế có được không?"

Cuối cùng thì thế này là thế nào, tôi nghiêm mặt một hồi: "Trình Gia Gia, anh nghĩ rằng tôi với anh vì cái này mới chia tay nhau? Vấn đề của chúng ta nhiều lắm, không phải là tôi trốn tránh sự thật, nhưng cô em gái của anh thì phải làm thế nào, chúng ta bên nhau rồi, thì chẳng phải ngày nào cũng đối mặt sao, anh để tôi sống chung với cô ta thế nào đây? Còn Thôi Nam nữa, tôi biết anh ta không tốt với tôi, nhưng tôi biết anh ta với anh cũng là chỗ bạn bè thân thiết, anh ở bên tôi rồi thì còn đối mặt thế nào với anh ta đây? Mấy thứ này anh có bao giờ nghĩ qua chưa?"

"Sao em biết anh không nghĩ tới chứ, khi anh bắt đầu rung động với em trên mạng, việc đó đã bày ra trước mắt anh rồi, anh biết chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn, nhưng vì anh và em bên nhau, anh không muốn phải buông tay như vậy." Trình Gia Gia nói một hơi cả đoạn dài, sau đó ngừng lại, yên lặng nhìn tôi. "Nha Nha, em tin cũng tốt mà không tin cũng tốt, anh chỉ nói, là anh tin mình sẽ giải quyết tốt việc này, em có bằng lòng ở lại bên anh không?"

Cứ cho là lần này anh nói rất chân thành đi, nhưng tôi vẫn lắc đầu: "Chúng ta quen nhau đâu phải một hai ngày, nếu thật có thể giải quyết tốt được, anh đã giải quyết trước từ sớm rồi, đâu có để chúng ta phải bước tới đường này, việc ấy, tự thân nó là bế tắc, anh có giải thích thế nào thì nó cũng chết ở đấy thôi."

"Không đúng," Trình Gia Gia quả quyết phủ định, "Nha Nha, em không thử thì làm sao biết nó là bế tắc, làm sao biết không giải quyết nó được. A Nam bên đó em không cần phải xen vào, anh đã giải thích rồi, hơn nữa nó phải về ngay thành phố A, em sau này không cần phải đối mặt với nó, Tiểu Thanh anh cũng mắng rồi, nó không dám tới chọc em nữa đâu...