XtGem Forum catalog

Điều Bí Mật

Posted at 27/09/2015

788 Views

Vài người bán hàng quen thuộc thấy có anh chàng cao lớn, đẹp trai đi theo Linh còn cất lời trêu chọc, hỏi có phải bạn trai cô không? Linh đáp rất niềm nở, thẳng thắn phủ nhận điều đó.

Chỉ một thoáng, Linh đã mua xong hết những thứ cần mua cho một bữa trưa thịnh soạn. Hôm nay cô con dâu tương lai của ông bà Phương lại sang chơi nên thực đơn của bà Nguyệt cũng cầu kỳ hơn mọi ngày.

- Sao nhà có xe máy của mẹ tôi mà cô không đi cho nhanh? Ngày nào cũng đạp xe không thấy mỏi chân à?

Linh bật cười trước câu hỏi ngây ngô của Minh, lắc đầu:

- Em chưa bao giờ đi xe máy.

- Sao không học?

- Em thấy đi xe đạp cũng tốt mà – Linh nói tiếp - Ở quê em cũng chỉ có xe đạp để đi thôi.

- Nghe nói quê cô rất đẹp? – Minh lại hỏi.

- Ai nói thế? – Linh quay sang nhìn anh tò mò.

- Nhật Lệ - Minh thản nhiên đáp.

- Anh cũng quen chị Lệ ạ?

- Sao không quen. Chị ấy kể về quê suốt, nói quê cô đẹp lắm, lại nhiều đồ ăn ngon.

- Quê em nghèo lắm. Không có đèn đường, không có ô tô, không có nhà cao cửa rộng – Linh lắc đầu.

- Hôm nào tôi phải về xem mới được.

- Anh nói thật hay đùa đó? Ở đó không có đường đua cho anh bay đâu – Linh cười trêu – Mùa đông rét mướt vẫn phải ra đồng cày cấy, mùa hạ nắng nóng cũng vẫn phải đi gặt lúa.

- Vậy cô có định về lại nơi đó không?

- Có... – Linh gật đầu cười.

Minh đi hơi chậm lại để Linh vượt lên trước, rồi cứ thế anh nhìn cô từ sau lưng. Cũng không biết trong đầu anh đang nghĩ gì mà bước chân cứ chậm dần, chậm dần. Mãi cho đến khi Linh quay lại, cười thật tươi với anh nói rằng có thể về nhà được rồi thì anh mới sực tỉnh, bước chân vội vã đi theo cô.

Khi hai người về tới trước cổng thì thấy dưới gốc cây bằng lăng có một cái giỏ màu hồng, nhìn kỹ lại thì thấy giống một cái nôi trẻ con hơn. Vừa nhìn thấy thứ đó, Linh vội vàng xuống xe, hai mắt mở lớn đầy kinh ngạc. Minh cũng dựng xe lại, tiến tới định lên tiếng hỏi thì Linh đã quay lại, đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng. Minh không nói gì, nhưng cũng không cưỡng lại được sự tò mò mà nhìn vào. Vừa nhìn vào trong cái nôi, anh đã suýt kêu lên khi ở bên trong là một đứa trẻ con. Đứa trẻ đang ngủ say, quanh mình được bao trong chăn ấm, một chiếc khăn mỏng che kín miệng nôi để hạn chế gió lùa vào.

Cả hai không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, sau đó ngẩng đầu nhìn quanh quất. Trên con đường buổi sớm không có một ai cả.

***

Sự xuất hiện của đứa trẻ làm cho nhà ông bà Phương được một buổi sáng náo loạn. Nhất là khi bà Nguyệt bế đứa bé ra khỏi nôi và tìm được trong nôi một lá thư, bên trong chỉ viết vẻn vẹn mấy dòng chữ: “Đứa bé này là con của anh. Mong anh hãy nuôi nó lớn khôn”. Bà Nguyệt đọc được dòng chữ này thì đưa mắt nhìn ông Phương và thằng út, sau đó lại sai Linh bấm điện thoại gọi Đại và Lâm về gấp.

Bà có linh cảm, đứa bé này chính là con cháu của bà, bây giờ được người ta mang tới trả. Nhìn kỹ thì đứa bé cũng có nét hao hao giống mấy đứa con của bà và giống cả ông Phương nữa. Nhìn đứa bé ngủ say trên tay mình, lúc thì bà thấy nó giống ông chồng mình, lúc lại thấy nó có cái môi nhỏ xinh giống hệt thằng Lâm lúc nhỏ, lúc lại thấy cái mũi cao và lông mày thanh thanh giống thằng Đại, mà nó cũng lại có lúm đồng tiền ở bên má phải giống hệt thằng Minh.

Đại về nhà đầu tiên trong bộ dạng bơ phờ, thiếu ngủ, như thể cả đêm qua đã trải qua một trận chiến sống còn vậy. Anh đã suýt lăn từ trên giường xuống đất khi nghe Linh báo tin, vì lúc đó còn mơ màng nên anh chỉ có thể hiểu là: có một đứa trẻ và mẹ nó mang con tới nhà anh để trả... cho anh.

Vừa bước vào, anh đã cảm thấy trong nhà hôm nay có một bầu không khí khác lạ, ánh mắt của bố mẹ nhìn anh chòng chọc. Trên tay bà Nguyệt đúng là một đứa trẻ đang ngủ.

- Mẹ, rốt cục là có chuyện gì thế? Đứa bé kia... là thế nào ạ? – Đại vội vã hỏi.

- Chờ thằng Lâm về rồi tôi sẽ nói chuyện với các anh. Anh lên thay quần áo và chải đầu chải tóc cho nó ra con người đi – Ông Phương nghiêm giọng.

- Dạ... – Đại mệt mỏi đứng dậy. Lúc đi ngang qua mẹ, anh còn tiến lại nhìn đứa bé một chút, thậm chí định giơ tay bẹo má nó nhưng mẹ anh đã lườm và đuổi anh đi. Mới nhìn qua đứa bé, Đại không thể không thừa nhận là nó rất giống anh. Nhưng làm sao có thể xảy ra chuyện này được? Anh vốn rất thận trọng, làm sao có thể có con được? Hơn nữa, nếu có một cô gái nào đó mang thai với anh, thì nhất định cô ta sẽ tìm tới anh, đòi anh cưới hoặc đền bù mới đúng, tại sao lại chỉ mang đứa bé đến mà không hề xuất hiện? Đám đàn bà, con gái chạy theo anh, muốn trói chân anh lại còn không được, làm gì có chuyện dễ dàng thế này chứ?

Hay là, đứa bé có vấn đề gì nên cô ta không muốn nuôi? Nghĩ tới đây, Đại rùng mình một cái. Nếu đứa bé là con anh, vậy thì sẽ có nhiều chuyện đau đầu với bố mẹ đây.

Lúc Đại đánh răng rửa mặt và thay đồ xong nhưng vẫn chưa thấy Lâm về. Bà Nguyệt giục anh chở Linh đi mua sắm chút đồ cho đứa trẻ trong khi đợi Lâm. Mặc dù rất thèm ngủ, nhưng lúc này Đại chẳng còn tâm trí mà leo lên giường nữa. Anh bèn đánh xe đưa Linh đi mua đồ.

Ở Trung tâm thương mại, khi hai người tới gian hàng dành cho trẻ sơ sinh, mấy cô nhân viên đon đả ra chào hỏi, chắc tưởng hai người là vợ chồng nên họ không ngớt miệng khen hai người đẹp đôi. Linh hơi đỏ mặt nói với nhân viên cứ để cả hai tự nhiên, sau đó họ bắt đầu đi vòng vòng. Đầu tiên là chọn mua đồ dùng cá nhân cần thiết, sau đó là một ít quần áo, giày tất, chăn gối, khăn, yếm, và có cả đồ chơi.

Thấy tâm trạng của Đại hơi là lạ, Linh hỏi:

- Anh sao thế? Hình như anh không được tập trung lắm?

- À, không có gì? Chỉ là cảm thấy hơi không quen với việc bất ngờ này. Nếu đứa bé là con anh thì sao nhỉ? – Đại hơi cười cười.

- Con anh mà anh cũng không biết à? – Linh ngây thơ hỏi lại.

- Nếu biết thì còn nói làm gì? Biết đâu là kết quả của một mối tình một đêm nào đó của anh cũng không chừng.

- Chà... – Linh chép chép miệng.

- Em đang nghĩ gì thế? – Đại ngạc nhiên.

- Không có gì – Linh lắc lắc đầu – Em chỉ thấy thật lạ, chẳng lẽ mình có con với ai cũng không biết sao?

- Ha ha... Em còn ngây thơ quá. Đôi khi nó không nằm trong dự tính, làm sao tránh được – Đại bật cười – Mà hôm trước em đi học ở bên nhà hàng thấy thế nào? Ổn không? Nếu em thích anh có thể gửi em tới đó để học việc.

- Dạ thôi ạ, em thích ở nhà anh hơn.

- Tại sao? – Đại ngẩn ra hỏi – Chẳng phải em muốn kiếm nhiều tiền mà?

- Hai bác rất tốt với em. Làm một thời gian, chắc em sẽ lại về quê, em không muốn ở thành phố làm thuê làm mướn mãi. Dù sao thì sống tự do thoải mái ở quê vẫn thích hơn – Linh gãi đầu cười.

- Ừ...

- Nhưng nếu đứa bé kia là con anh thì anh sẽ làm gì?

- Tốt quá chứ sao. Anh rất thích có một đứa con gái. Dù sao nuôi con cũng không tốn bằng nuôi vợ mà – Đại cười.

- Nhưng anh sẽ đi làm thế nào? Nuôi trẻ con vất vả lắm. Em cũng có cháu nên em biết.

- Ồ, thế à? Vậy chắc em có kinh nghiệm rồi đúng không? Nếu con bé là con anh, thì em tới làm bảo mẫu nuôi nó giúp anh nhé! – Đại cười đề nghị.

- Em... em đang giúp việc cho bố mẹ anh mà – Linh lắc đầu.

- Ừ, thì anh về ở với bố mẹ cũng được chứ sao – Đại cười lớn một cách vui vẻ. Anh rất thích trêu chọc cô bé giúp việc này.

Linh không nói gì, lại chăm chú cúi đầu chọn xe đẩy cho trẻ con. Chợt cô nghe Đại hỏi tiếp:

- Cháu em tên là gì?

- Dạ....