XtGem Forum catalog

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1810 Views

.. cô... cô đang nói gì thế ạ? Ngay cả cô cũng vài hùa với mọi người đùa em sao?”

“Hựu Tuệ...” Thầy Thôi vỗ vai tôi an ủi, “Đừng đau buồn quá!”

“Mọi người mà cứ đùa quá như thế là em giận đấy!” tôi nhíu mày, hét toáng lên.

“Hựu Tuệ, bình tĩnh...” Lý Triết Vũ nắm chặt tay tôi, “Dạ mất rồi... Đó hoàn toàn là sự thật... Hoàn toàn là sự thật...”

“Lý Triết Vũ...”

“Hựu Tuệ... Dạ đang ở trong kia... Cô vào nhìn mặt Dạ lần cuối đi!” Lý Triết Vũ chỉ vào cánh cửa trống hươ trống hoác sau lưng tôi. Vũ đột nhiên lướt qua tôi, tôi thấy cậu ấy đưa tay gạt nước mắt.

Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cửa phía cuối tường, nó giống như một cái hố đen sâu hoắm, hút hết sức lực của tôi vào đó...

“Còn lâu tôi... tôi mới bị lừa...” Tôi hất tay Lý Triết Vũ ra, đi về phía cánh cửa, “Đợi lát nữa tôi sẽ cho tên Kim Nguyệt Dạ biết tay! Dám xúi mọi người chọc tôi...”

Tôi liêu xiêu bước đến trước cánh cửa. Chắc chắn tên Kim Nguyệt Dạ đang nấp sau cửa, lén nhìn tôi cười khoái trá! Hừ, lần này hắn đừng hòng bày trò gạt tôi...

Nhưng khi giơ tay lên toan mở cửa, tôi thấy tay mình run rẩy...

Tại sao cả người tôi cứ run bần bật thế này?

Két!

Cánh cửa... cuối cùng cũng được mở toang ra.

“Kim Nguyệt Dạ, cậu đừng giỡn nữa! Có dậy ngay không hả?” Tôi vươn tay ra định kéo tấm chăn, nhưng thấy tay mình không còn chút sức lực nào nữa cả, huơ lên rồi sững lại.

Tôi thấy người nằm dưới tấm chăn không hề nhúc nhích, ngay cả nhịp thở cũng chẳng còn.

Hừ, thằng cha này diễn kịch y như thật! Xem ta vạch mặt ngươi đây!

Tôi nhắm chặt mắt, hít một hơi sâu.

Xoạt!

Lúc tấm chăn bị kéo ra, tim tôi thót lên.

Kim Nguyệt Dạ? Đúng là Kim Nguyệt Dạ!

Kim Nguyệt Dạ giống như một thiên thần đang say giấc nồng. Nước da vẫn trắng hồng, tóc vẫn mềm mại và mượt mà, hàng lông mi đen và dài, mũi cao, đôi môi vừa độ, rồi cả mùi hương bạc hà thơm thoang thoảng...

Nhưng... tôi không nhìn thấy đôi mắt đen láy, sáng như viên chân trâu của Dạ nữa... Dạ nhắm mắt, không hề có chút phản ứng gì. Nụ cười tai quái lúc châm chọc tôi cũng biến mất.

“Này, Kim Nguyệt Dạ, cậu dậy được rồi đây! Tôi biết tỏng là cậ bày trò gạt tôi rồi!” Tôi cố gắng trấn tĩnh vỗ vai Kim Nguyệt Dạ.

Kim Nguyệt Dạ chẳng mảy may nhúc nhích...

“Kim Nguyệt Dạ! Cậu dậy ngay cho tôi! Đừng có vờ vịt nữa!” Tôi thở gấp, giọng nói run run. Kim Nguyệt Dạ vẫn không nhúc nhích...

“Kim Nguyệt Dạ... Kim Nguyệt Dạ...” ngoài 3 từ này, tôi không thốt ra được câu nào khác.

Tôi hốt hoảng lay Kim Nguyệt Dạ đang nằm trên giường, càng lúc càng mạnh!

Hình ảnh Kim Nguyệt Dạ trước mặt dần nhòe đi, nước mắt tôi rơi lã chã trên khuôn mặt Dạ, lẽ nào Dạ không cảm nhận được sao?

Tôi không muốn nhìn thấy hắn chẳng còn chút sức sống nào như thế này...

Tôi bỗng có cảm giác cả thế giới này hoàn toàn sụp đổ chỉ trong phút chốc...

“Kim Nguyệt Dạ!” tôi dùng hết sức bình sinh hét lên, nhưng lại không thành tiếng...

“Oái! Cô làm trò gì mà lay dữ vậy? Người chết cũng bị cô lay dậy mất!”

“Ai bảo cậu... Hơ! Kim....