Mặt nạ yêu

Posted at 27/09/2015

107 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
Tôi mò vào facebook của Phong, tự nhủ đây sẽ là lần cuối. Đã đến lúc tôi cần tháo bỏ bộ mặt này rồi.
***
Một cái khuôn...
Linh
- Anh ấy thích đọc sách, thích Marc Levy, thích màu trắng, thích cà phê sáng - Phương vừa nói vừa lắc đầu cười bất lực - Mà tớ thì cậu biết đấy.
- Chúng ta giống nhau mà - Tôi cười tít mắt trả lời Phương. Có lẽ đó là câu trả lời hợp lí nhất lúc này vì tôi cũng không biết nói gì với cô ấy lúc này.
Đọc sách, màu trắng, cà phê sáng và hàng chục thứ khác Phương đã kể sẽ không bao giờ chạm tới hai đứa chúng tôi- hai cô nàng Hip hop. Chúng tôi thích "feel the beat" , thả hồn vào âm nhạc hơn là nghiền ngẫm, mơ mộng trong những trang sách; Chúng tôi thích hòa mình vào không khí hứng khởi sôi động hơn là tĩnh lặng một tách cà phê sáng;Chúng tôi thích quần thụng, áo over size sặc sỡ hơn là chiếc váy trắng tinh khôi và chúng tôi thích giày bệt, thích đi nhanh, thích cười lớn hơn là đôi giày cao gót cùng với những bước đi từ tốn, yêu kiều và nụ cười đầy tinh tế.

Trớ trêu thay, đọc sách, cà phê , váy trắng hay giày cao gót lại là điều mà Phong - anh chàng Phương yêu - mơ về người tình lý tưởng của anh ấy. Họ đã quen nhau trên facebook. Họ trao đổi những tấm ảnh, họ trao đổi sở thích và họ kết bạn. Không biết từ lúc nào, Phương đã xem face của Phong như ngôi nhà thứ hai của cô ấy, không biết từ lúc nào, chuyện của Phong đã trở thành chủ đề đầy hứng khởi của Phương trong mỗi buổi trò chuyện của hai đứa. Đầy hứng khởi đó là Phương, còn tôi thì chỉ cười ừ chiều lòng nhỏ bạn thôi, làm sao bạn hứng khởi khi còn chưa bik mặt anh ta ( hay đúng hơn là tôi không nhớ, gương mặt trong hình làm sao tôi nhớ nổi). Đôi khi tôi ước rằng Phương bớt yêu anh ta một chút cho lỗ tai tôi đỡ khở đi.
- Cậu nghĩ tớ có nên đồng ý gặp mặt Phong không?
- Không! - Tôi trả lời với những gì tôi đang nghĩ.
- Tại sao?
Và đây là những gì tôi đang nghĩ:
- Với bộ dạng của cậu lúc này?Tóc ngắn tomboy?Áo này?Quần này?Giày này? Và cái tướng này?Cậu muốn mất đi những buổi chat face hả?
Phương hiểu những điều tôi nói, cô ấy ngồi buồn. Tôi cũng buồn, yêu một người mà tiêu chuẩn của người ấy không hề dính dáng đến mình thì thật đớn đau nhưng biết sao được, chúng tôi là chúng tôi. Phải vậy thôi.
- Tớ quyết định rồi! Tớ sẽ gặp. - Phương nhắm nghiền mắt quyết định như sợ ánh mắt dò xét của tôi sẽ làm cô ấy đổi ý.
- Và...
- Với những gì tớ có.
***
Một cái hẹn...
Linh
Buổi hẹn diễn ra trong một tiệm Capuchino, không hề là sở thích của Phong. Phương nói nếu cô ấy không tự tin về vẻ bề ngoài thì hãy cho cô ấy đặt niềm tin vào thức uống yêu thích của mình. Tôi không thể nói gì nữa rồi, ngoan cố, cố chấp, cứng đầu,cái con nhỏ này.
Tôi được nhận nhiệm vụ ngồi ở một góc nhỏ trong tiệm,bạn biết đấy, lần đầu hẹn với một người lạ, đó là đảm bảo an toàn. Phương và tôi đến sớm để đợi một chàng trai. Phương nói muốn tới sớm để lấy tự tin, mặc dù tôi đã nói rằng con gái không nên vồn vã như thế. Nhỏ bảo "kệ", nó không muốn bị dẫn dắt. Có lẽ dù gì tôi vẫn là đứa tinh tế hơn Phương. Vì thế tôi để tóc dài, có muốn thay đổi cũng dễ. Đôi khi tôi lại có suy nghĩ ấy.
Rồi 15 phút sau, một anh chàng mặc áo sơ mi phẳng lì,đeo kính gọng nhỏ đầy trí thức bước vào. Không khó để nhận ra anh ta là Phong. Bạn không thể nhớ một người trong hình nhưng sẽ nhận ra người ấy khi bắt gặp. Anh ta rất khác, theo tôi là vậy.
Họ đã bắt đầu nói chuyện, còn tôi bắt đầu muốn thay đổi...
***
Một cái gặp...
Phong
Nếu ta không biết đến những người bó hẹp trong cuộc sống của ta, có lẽ ta sẽ thấy cuộc đời thật đáng chán. Tuần trước tôi đã gặp một cô bé rất đáng yêu và có gì rất kì lạ. Đúng là kì lạ. Cô ấy khác, rất khác với những chuẩn mực về một cô gái trong mộng của tôi. Mạnh mẽ, năng động và rất khác thường. Có lẽ vì thế mà tôi đã nhận cô bé làm em kết nghĩa. Cô bé chu mỏ bĩu môi tỏ ý không hài lòng. Nhưng nhìn vẫn rất tự nhiên , vẫn đầy sức sống. Bạn biết đấy, làm sao phá vỡ chuẩn mực mà mình đã tôn thờ trong bao lâu nay chứ. Có điều quả thật là cô bé đã làm tôi có những cảm giác rất kì lạ. Ngồi quán capochino với con cô nàng tomboy cá tính, không có cái cúi đầu e thẹn, không có cái nhún vai nữ tính. Thật khiến trí tò mò của con người được kích thích.
Nhà sách, đó là nơi tôi ưa thích và thường xuyên lui tới, nếu có ai theo dõi tôi thì sẽ biết, không khó để tìm tôi đâu. Tôi muốn tìm một quyển sách cho cô em kết nghĩa, phải đọc sách, con người phải đọc sách, đó là điều tôi tự đặt ra và tôi muốn ai cũng nghĩ như tôi. Còn gì đau đớn hơn khi Văn học nước nhà đi xuống chỉ vì những con người ít đọc, lười suy ngẫm. Một quyển sách chứa đầy tri thức, cảm xúc và triết lí nhân sinh mà lại phải bỏ góc thì đau đớn gì bằng. Ai cũng nói tôi già, nói tôi quan trọng hóa vấn đề, nhưng có ai biết những quyển sách đã cho con người những giá trị lớn lao gì không?
- Anh ơi! Xin lỗi!
Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Một cô gái sau lưng tôi nói với vẻ bối rối:
- Anh có thể lấy giùm em quyển sách ở kệ trên được không ạ?
Tôi nhìn lên theo ngón tay của cô ấy, là quyển Bảy ngày cho mãi mãi của Marc Levy. Tôi đã đọc quyển ấy không biết bao nhiêu lần rồi, điều kì lạ là mỗi lần đọc tôi lại có một cảm xúc khác nhau. Còn nhớ...
- Anh ơi!
Lại cắt ngang. Tôi chợt nhớ ra mình có một nhiệm vụ vừa được giao. Với tay lấy quyển sách, tôi cảm thấy kì lạ khi Bảy ngày cho mãi mãi lại được đặt ở kệ trên cao, cùng hàng với những bộ sách dày cả về thời gian lẫn trang giấy.
- Đây! Em thích Marc levy hả?
- Dạ vâng!
Cô gái đón lấy với cái cười tít mắt như trẻ con được quà. Lúc này tôi mới có thời gian nhìn cô gái lạ mặt này. Một làn hơi nóng chợt phả vào mặt tôi hay dòng máu trong người tôi đang sôi lên cũng không biết nữa. Một cô gái tóc dài đeo băng đô, chiếc váy trắng qua gối, một màu trắng thuần, giày cao gót màu như pha lê, từng điểm nhìn của tôi cứ thay đổi khi nhìn cô. Nếu tôi là một người máy được lập trình thì cứ mỗi điểm nhìn trong tim tôi lại vang lên một tiếng chuông reo vui kì lạ. Cô gái bước ra từ trong mộng, cô gái có vẻ bên ngoài chuẩn mực. Một cô gái...
- Anh có thích không?
Lại cắt ngang. Một cô gái thích cắt ngang dòng suy nghĩ.
- Thích! - Tôi trả lời, không biết là thích Marc Levy hay là thích....

Duck hunt