Hoàng hôn tím

Posted at 27/09/2015

99 Views


Mùa Đông! Có một kẻ khen mùa Đông không lạnh vì đã có ai trong vòng tay bao bọc, còn kẻ khác cũng thở dài không lạnh vì nước mắt kia nóng hổi tuôn trào.
Mùa Đông, có một kẻ nằm ôm một kẻ, còn một kẻ quờ tay hụt hẫng đón những lãng quên của ngày hôm qua. Mùa Đông có một kẻ dắt tay, một kẻ siết chặt tay như sợ gió tách rời. Còn một kẻ buông tay như muốn bỏ những chuyện tình phiêu lãng đã quá xa...
Còn em? Với những kẻ một mình như em, những kẻ trót bị tình yêu lãng quên và bỏ rơi đâu đó thì...mùa Đông là cả một nỗi ám ảnh thật dài...
****

Tôi lặng người dưới tán cây bằng lăng tím nơi đầu đình, đưa tay hứng những cánh hoa tí tách nhiễu giọt xuống nền đất, mắt tôi lần nữa lại dán trân trân vào bến đò cách đình hơn 50 mét mà lòng nặng trĩu suy tư. Đã là lần thứ bao nhiêu rồi nhỉ? Chính tôi cũng không biết nữa, tôi đã ngồi đây hàng giờ vào những buổi chiều như thế này, khi hoàng hôn buông xuống, những hạt nắng cuối cùng đua nhau rơi xuống bầu không gian thoáng đãng, u tịch của cả một vùng nước lợ long đong. Phải chăng, tôi đang chờ đời một kì tích mà Quân đã từng nói rằng " hoàng hôn tím" ư? Hay là nhặt nhạnh những hi vọng mong còn sót lại trong tâm tưởng? Hoặc là trông chờ vào kì tích dẫu biết nó chẳng bao giờ xảy ra! Phải rồi! Tôi đang mong chờ Quân về.! Từng giờ, từng phút, từng giây, tôi đã chờ suốt hai mùa đông giá rét, chờ hàng buổi hoàng hôn tím buồn man mác bên gốc bằng lăng...Chờ một lời hứa từ trái tim mà anh đã lãng quên trong phút chốc...
***
21 tuổi đời rồi mà chẳng lúc nào tôi được sống yên thân, chuyên tâm cho năm học cuối, không lúc nào má thôi tra tấn tôi hàng loạt những câu đại loại thế này" con gái lớn rồi mà cứ y như rằng chả chịu yêu đương gì hết, biết chừng nào má mới được bồng cháu ngoại đây Miên?"
Những lúc như thế, tôi chỉ thè lưỡi, đánh trống lảng và nhanh chống kiếm cớ "chuồn" .
Má chỉ thở dài thườn thượt, ngó lên bàn thờ ba tôi và thì thầm với ông rằng " Không biết khi nào con Mộc Miên mới yên bề gia thất để tôi mau chóng xuống đó với ông nữa..."
Tôi là một cô gái đa cảm, nhút nhát và ít hỏi sự đời. Cũng dăm ba lần có vài chàng trai trong xóm đến gạ gẫm làm quen, nhưng rồi tôi cũng lắc đầu nguầy nguậy, làm nũng với má bằng một vài lí do tích cực rằng "để con học nốt năm cuối cùng đã chứ". Má cười tủm tỉm rồi nghiêm nghị bảo rằng " nói hay quá chứ tới lúc rồi hối má cưới còn không kịp nữa chứ ở đó mà học với hành".
Và rồi, má đã đúng. Tôi không hiểu tại sao Quân lại có sức hút với tôi đến vậy. Anh là chàng trai trên tỉnh về thầu dự án nuôi tôm của gia đình, tạm sống và làm việc ở nhà Út Trai- hàng xóm thân thiết nhất của tôi. Thế là tôi lại có cớ đến thăm "Út Trai'' hàng ngày, mang theo cống phẩm cho nó cóc, xoài, mận linh tinh đủ thứ. Út Trai vừa nhai nhồm nhoàm, cười hề hề bảo tôi rằng
- Miên này, sao dạo này bà tốt với tui thế? Hay là yêu rồi? Yêu tui thì nói tiếng nha để tui còn biết đường tính...
Tôi cóc đầu nó một cái rõ đau, hừ lên một tiếng đầy phấn khích
- Mèng ơi! Đừng có nằm mơ nữa giữa ban ngày nữa!
Nó cười hì hì, tha hồ gặm nhấm cống phẩm của tôi một cách không thương tiếc, rồi lại tằng hắng giọng ra điệu quân sư
- Tui thì tui biết rất rõ ý định bà là gì chứ ở đó mà dấu.!
Mặt tôi nóng ran, hai tay tôi ngoéo vào nhau, ngượng nghịu bảo Út Trai
- Bộ...bộ..ông biết thiệt hả?
- Chứ sao? Nó ghi rõ trên trán bà rồi kìa - Nó dí dí tay vào trán tôi, cười hề hà nói
Tôi biễu môi nhìn lại nó, cao giọng
- Biết gì? Nói coi?
- Bà là bà để ý Tường Quân chứ gì?
Tôi cuối đầu ngượng ngùng không đáp, thì ra tên anh là Tường Quân - cái tên thật đẹp! Tôi xuýt xoa vầng tên anh trong tâm tưởng, khuôn mặt đờ ra khiến Út Trai phì cười
- Coi bà kìa.! Nước dãi chảy lòng thòng rồi!
Tôi vội vàn đưa tay lên sờ miệng mình! Đồ xảo huyệt! Lần thứ bao nhiêu tôi bị nó lừa rồi nhỉ? Tôi đấm thụm thụm vào lưng Út Trai một cách sượng sùng, còn nó thì la choai choái, cười ha hả trước sự khờ khạo của tôi!
- Thôi..Thôi! Dừng lại..! Tôi có tin này muốn báo cho bà biết nè.
Tôi dừng hành hung nó, nghiêm mặt chờ nghe Út Trai "trấn án"
- Ngày nào Quân chẳng ra chổ nuôi tôm mà thăm! Bà cứ nhân dịp đó mà xớ rớ làm quen! Chèn ơi! Thế nào hắn ta cũng bị "Cây Củi Mục" đốn ngã cho coi!
Tôi nguýt dài nhìn nó, lần nào cũng vậy! Chỉ quên chốc chốc thôi nó lại lôi cái tên Mộc Miên mà ông ngoại đặt cho tôi ra mà dịch thành "Củi Mục". Nhưng thôi, hôm nay tâm trạng tôi tốt! Tạm thời không tính sổ với Út Trai.
Tôi mặc bộ bà ba má mới may cho tôi lúc đi chợ huyện, tết hai bím tóc thả dài xuống thân áo, chạy hớn hở ra bờ ao theo lời chỉ dẫn của quân sư Út Trai!
Tôi núp mình sau gốc bằng lăng tím nơi đầu đình săm soi Quân thật tường tận. Giờ tôi mới có dịp nhìn kĩ Quân, khuôn mặt thoang thoáng hồng vì cái nắng dịu buổi hoàng hôn chiều, vài giọt mồ hôi rơi lấm tấm trên vầng trán cao rộng, chạy xuống đôi mắt to đen láy và rớt xuống cánh mũi dọc dừa thanh tú mị hoặc làm sao! Anh mang chiếc áo sơ mi kẻ sọc với quần kaki đúng chất lãng tử, phong độ của một chàng trai ở tỉnh về. Hình ảnh anh trong khói nắng chiều thật rực rỡ, thật lung linh, cứ như thể anh đã phù phép thế giới của tôi toàn bộ rộ đầy hoa bằng lăng tím....
- Mộc Miên! Làm gì thập thò ở đó vậy?- Tiếng cái Liên réo phía xa xa làm tôi hốt hoảng, buông vội cọc níu giữ thân bằng là gốc cây, tôi lăn tủm xuống nước trước ánh nhìn ngỡ ngàng của Quân.
Anh chạy nhanh lại chỗ tôi, ném cho tôi ánh mắt hiếu kì tột độ!
Leo lên bờ với bộ độ ướt sũng không sao, quan trọng là đứng trước mặt anh, tim tôi lại đập mạnh đến vậy..Cứ như nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực để múa trước mặt anh! Tôi đưa tay vuốt nước khỏi mặt, cái hành động đó thực ra chỉ để ngụy trang cho màu đỏ gấc hằn trên má tôi...Tôi cuối đầu mà chẳng dám nhìn Quân! Đã bảo rằng tôi vốn nhút nhác mà!!!
Anh nhìn tôi dò xét
- Cô là...
Hai chân tôi víu vào nhau, chân nọ đạp lên chân kia, tay thì bấu chặt gấu áo...ngập ngừng
- À...em là Mộc Miên!
- Vậy...sao cô lại thập thò ở đây? Mà lại còn ngã xuống sông nữa?
Tôi luống cuống, vội vàng ngẩng mặt lên nhìn anh để giải thích. Nhưng cứ giây phút định mệnh ấy..Tôi lại quên béng những gì mình cần nói. Ánh mắt nâu tím của anh chan hòa, nồng ấm chiếu vào tôi, làm tôi đứng ngây ra bất động.
- Nè...nè...cô Mộc Miên, cô làm gì đứng im vậy? Bị cảm nắng rồi sao?
Tôi giật mình, ấp úng, ngượng nghịu trả lời Quân
- À...à..tôi tìm..Út Trai!
Anh 'ồ' lên, rồi gật gù như hiểu chuyện, Quân cười tươi bảo
- Vậy mà tôi cứ tưởng cô đến để ngắm hoàng hôn tím chứ!
Tôi ngẩng người, câu nói của anh làm tôi trằn trọc suốt cả đêm liền. Tôi lớn từng này rồi lần đầu tiên lại nghe người ta nói về ' Hoàng hôn tím'...Tôi thực sự muốn biết nó có ý nghĩa gì...

pacman, rainbows, and roller s