Em còn muốn đi nữa không?

Posted at 27/09/2015

102 Views


Phải chăng, tình yêu cũng vậy sao, đến rồi đi, khắc sâu và xóa nhòa?
Phải chăng, có những thứ tưởng chừng như vẫn ở bên cạnh vẫn mãi mãi thuộc về ta nhưng hóa ra là không phải như thế!
***
1. Trở về - phố và những mùa xưa cũ
Hạ không thích mùa hè, không thích cái nắng chói chang và gay gắt của nó, cũng chẳng thích những cơn mưa vội vã đến và đi bất chợt. Hạ thích mùa Đông, se se lạnh, khẽ thu mình trong tấm áo khoác và khăn len mũ tất. Và để có ai đó khẽ tiếng dặn dò "Em nhớ mặc áo ấm vào nhé ". Dù Hạ chẳng bao giờ quên, nhưng nhiều khi vẫn cố tình. Cố tình để làm nũng nịu khi bên anh, người con trai trong một phố chiều mưa hun hút mà Hạ đã vô tình để vụt mất.
Hạ và anh yêu nhau, tình yêu bắt đầu như thế nào Hạ cũng chẳng nhớ rõ. Chỉ biết rằng, cái cảm giác chếnh choáng của tình yêu cứ đến rất khẽ, rất êm và trái tim cứ chẳng thể nào thôi thổn thức, cũng chẳng thể nào ngừng thương nhớ về anh. Hạ và anh yêu nhau, giữa mùa Đông có gió về hun hút. Rồi ngược đường hun hun Hạ và anh bên nhau, nhưng rồi cũng một mình Hạ ngược đường hun hút những ngày tháng đã qua.
Đôi khi, chỉ thấy lòng nhớ về một mối tình dường như đã xa, xa lắm rồi.

Cơn mưa đến bất chợt xối xả, Hạ trầm ngâm ngồi trong quán café, tự gọi cho mình một ly café trứng nóng. Nhìn dòng người hối hả qua lại, những vệt nước bắn tung tóe trắng xóa. Hạ khẽ rùng mình, cô ghét nhất cái cảm giác những giọt nước kia bám dính vào người. Một thứ cảm giác nhơm nhớp, dinh dính đến khó chịu.
Hạ cũng ghét nước mắt, thứ nước bám nhẹ lên khóe mắt khiến cô đau. Không, trái tim và toàn thân cô đau khi khóc. Cô sợ, sợ cái cảm giác phải nhìn mọi thứ qua thứ nước mằn mặn và long lanh kia. Thế nhưng, cái cảm giác ấy vẫn cứ lặp lại khi nhớ về anh, người con trai đã rút hết máu trong tim cô. Và giờ, dường như cô có cảm giác rằng chẳng đủ can đảm để yêu thêm bất kỳ một ai khác.
Cách đây hai năm. Hạ đánh rơi tình yêu của mình trong một chiều bàng bạc. Chiều mùa Hạ nhưng lại se se lạnh như một chiều Đông, cơn mưa chiều vừa mới dứt chẳng đủ làm cho những đám mây xám bớt xanh xao. Hạ buông tay anh ra rồi thổn thức " Nếu em muốn ra đi, liệu anh có đợi em quay trở về không? " Anh nhìn Hạ, ngơ ngác. Mắt nâu khẽ chớp giấu đi một luồng mắt lạnh buốt nhìn cô. Cô sợ ánh mắt đó, nó giống như dao sắc lẹm cứa vào tim và cho đến giờ, sau hai năm, trái tim cô vẫn không ngừng nhức nhối.
"Nếu em muốn ra đi, thì em hãy cứ làm những gì em thích". Hạ nghe lời anh bên tai. Cô khẽ nép mình vào ngực anh. Nước mắt mặn chát, mờ nhòe. Hạ khóc trong đau đớn, thà rằng anh cứ nói rằng anh muốn cô ở lại, thà rằng anh cứ nói rằng nếu cô đi thì họ sẽ chia tay, thà anh đừng lạnh lùng buông tay cô dễ dàng như thế.
Cô và anh còn có rất nhiều điều để nói với nhau, nhưng chẳng hiểu sao, mãi mãi vẫn là sự im lặng chết người ấy. Nhiều lần, cô muốn phá bỏ bức tường cao vời vợi giữa anh và cô, để có thể cười có thể nói như ngày nào, có thể chia sẻ với nhau từ những câu chuyện nhỏ nhặt nhất. Nhưng, từ buổi chiều hôm đó, khi bàn tay anh gỡ khỏi những ngón tay đang đan vào tay cô, dường như từ đó giữa cô và anh đã không thể còn như trước được nữa.
Mọi thứ dần vụn vỡ, cô ra đi đến một bầu trời mới, rộng mở hơn, cao hơn. Nhưng trong tim đau đớn về một khung trời bỏ lại. Đôi khi đứng giữa dòng người xa lạ, cô giật mình, bỗng nhớ quay quắt một dáng hình xưa cũ. Tiếc nuổi, nhưng mọi thứ cứ cuốn cô và anh ra xa nhau.
Như chiều nay, trở lại sau hai năm. Cô chợt nhớ mùa xưa, nhớ bàn tay ấm nóng của anh ngày ấy. Cô trở về không nói cho anh biết. Im lặng, cái thứ im lặng chết người mỗi khi cô nhìn thấy nick anh sáng lên trong listfriend. Cô im lặng, anh im lặng, hai năm tưởng chừng xa xôi vậy mà rồi mọi thứ cũng qua đi như một cơn gió thoáng qua.
Hạ nhìn điện thoại. Minh, đứa bạn thân gọi xem cô đã đến quán cũ chưa. Người duy nhất biết đến sự có mặt của cô lúc này.
- Mày về khi nào?
- Chiều qua. Hạ đáp tỉnh bơ.
- Vậy mà trốn biệt tăm chẳng nói cho ai biết. Nếu không nghe tiếng xe cộ ồn ào và tiếng người nói trên phố có lẽ tao nghĩ mày đang lừa tao.
Hạ cười, nhấp ngụm café. Rồi trả lời hết những câu hỏi dồn dập từ con bạn thân.
- Mày định bao giờ đi? Có ở lại đây không? Dạo này sao rồi? Yêu ai?
Cô từ tốn nói từng chuyện một, con bạn thân cứ thế sồn sồn như sợ cô có cánh và bay mất ngay được.
- Mày có gặp Khoa chưa?
Miệng Hạ đắng ngắt, rồi nghẹn lại khi nghe đến tên của người đó. Cười nhạt, Hạ lắc đầu.
- Hôm trước tao có gặp Khoa, vẫn đẹp trai phong độ như ngày nào, thậm chí trông còn chững chạc hơn ấy chứ. Tiếc thật, thế mà hai năm rồi. Tao vẫn tiếc cho tình yêu của chúng mày. Giá mà hai đứa đừng có bướng bỉnh quá!
Cô cười, rồi đưa mắt liếc ngang không dám nhìn thẳng vào mắt Minh. Minh là đứa chứng kiến từ những ngày đầu Hạ và Khoa yêu nhau. Minh vẫn thường xuýt xoa rằng có lẽ hai người yêu nhau chính là duyên phận, hai người đẹp đôi lắm khiến Minh ghen tỵ. Thế mà, sau hai năm, vẫn ở đây Minh lại là người nói câu tiếc nuối cho cuộc tình ấy.
- Chủ nhật mấy đứa gặp nhau đi, tao sẽ hẹn Khoa.
Hạ lơ đễnh nhìn trời, rồi khẽ gật đầu. Ngoài kia, nắng đã bắt đầu len lỏi qua những đám mây xám chiếu rọi những vệt rơi rớt còn sót lại sau cơn mưa.

2. Ở lại - nơi tình yêu bắt đầu
Hạ bấm máy gọi cho Khoa, số điện thoại vẫn chẳng thay đổi trong suốt hai năm qua. Số điện thoại mà có thể chết đi hàng ngàn lần cô vẫn chẳng thể nào quên được. Hạ run run, bỗng dưng thấy mình chẳng có đủ mạnh mẽ và bạo dạn nữa.
- Alô. Tiếng đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói vẫn quen thuộc ngày nào.
-....
- Alô, xin hỏi ai đấy?
- Là...em.
Đầy dây bên kia im lặng. Hạ im lặng, nghe như lồng ngực cô đang rung lên từng đợt.
- Em mới về hôm kia, anh có khỏe không? Giọng Hạ nghèn nghẹn. Tiếng đầu dây bên kia sau vài giây ngỡ ngàng rồi cũng đáp trả cô bằng giọng nói ấm áp như ngày nào.
- Anh vẫn khỏe. Em về, và bao giờ sẽ đi?
Bao giờ em sẽ đi ư? Hạ bối rối. Chẳng biết câu trả lời ấy sẽ như thế nào cả. Lần này trở về, cô đã xếp hết đồ đạc, chuẩn bị mọi thứ rời khỏi nước Anh, ngoái đầu nhìn lại và có cảm giác như cô sẽ chẳng quay trở lại nơi đó nữa. Nhưng, ở đây, khi cô trở về, liệu có điều gì khiến cô không còn muốn một lần nữa ra đi nữa hay không?
- Chủ nhật mình gặp nhau được không anh? Hạ đề nghị từ Khoa một cái hẹn .- Em nghe nói mấy đứa cũng tụ tập. Thêm một câu giải thích dù hơi dài dòng nhưng cô cũng nghe thấy đầu dây bên kia đã đồng ý...

Duck hunt