Teya Salat

Con đường anh chọn

Posted at 27/09/2015

99 Views


Mùa xuân đã về trên khắp phố phường Hà Nội từ lúc nào. Một màn đêm lạnh giá buông xuống khắp phố phường thủ đô một bầu không khí tươi mới, mờ ảo và im lặng. Trên những con đường đã vãng tiếng người, tiếng xe cộ đã dần dần lắng xuống rồi chỉ còn nghe thấy những dao động xa xăm. Một làn sương mỏng nhẹ lướt qua ánh đèn đường lờ mờ rồi thổi vào đêm Hà Nội một nét bâng khuâng kín đáo và êm nhẹ.
Căn phòng còn sáng ánh đèn ngủ, Khang khẽ trở mình cùng bao ý nghĩ đã theo cùng anh suốt đêm nay. Ngày mai là ngày cưới của anh và đêm nay là lúc anh trằn trọc khi nghĩ cuộc đời mình trong tương lai như một viễn cảnh xa xôi. Ngày mai là một đám cưới được tổ chức với bao chọn lựa kỹ càng, chọn ngày lành tháng tốt và địa điểm tổ chức cùng mọi dịch vụ cũng được chọn ở mức giá VIP. Đêm nay là đêm cuối cùng kết thúc phần đời độc thân của mình, Khang thao thức khi nghĩ về những ngày của đời mình trong tương lai và những ngày trong quá khứ. Những dằn vặt, nhớ nhung và hi vọng theo từng đợt trở mình cùng tiếng thở dài nồng nồng hoà vào bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng.

Khang nhớ tới ngày Giáng Sinh năm ây, trong đêm Nô-en anh chở Phương đi qua những nẻo đường lung linh ánh đèn và âm thanh nhộn nhịp phát ra trong cái lạnh căm căm. Khang dắt tay Phương đi trên con đường ven hồ trong những bước chân im lặng. Rồi cả hai dừng lại cùng hướng tầm nhìn phía xa. Khang khẽ nói thầm vào tai Phương trong khi cô đang hướng tầm nhìn ra xa với những rung động đợi chờ.
- " Mình cưới nhau, em nhé ! "
Phương vờ như mình không nghe thấy gì, cô gái hay tươi cười cùng anh dạo phố từ lúc nào bỗng trở nên ngại ngùng. Khuôn mặt cô đỏ nựng trong đêm Nô-en se lạnh và mãi một lúc sau cô mới nói thầm thì lại vào tai anh.
- "Đây cũng là điều em mong đợi từ lúc mình gặp nhau!"
Khang nhìn Phương khẽ mỉm cười rồi ôm cô vào lòng . Phương mỉm cười nép mình vào ngực Khang với bao hạnh phúc và niềm tin. Khang khẽ nhắm mắt nín chặt lòng mình, trong đầu anh thoáng qua hình ảnh của Nguyên.
" Xin lỗi nhóc, nhưng đây là con đ ường anh chọn" Khang nghĩ về Nguyên, đôi mắt anh nhắm chặt, anh khẽ áp mặt vào tóc Phương,xa lạ
Phố phường rộn vui, hai người ôm nhau trong bao cảm xúc. Tiếng còi xe, tiếng nhạc Giáng Sinh cùng những ánh đèn phố hất xuống phía đường trước mặt. Trước khi anh nói lời cầu hôn với Phương là khi anh nói lời chia tay với cậu.Đó là lúc Nguyên đứng ngóng trên con đường công viên đợi Khang như thường lệ. Nhưng lần này cậu không thấy Khang đâu, lòng sốt ruột.
Tại một quãng đủ xa để Nguyên không nhìn thấy, Khang khẽ nhấc máy lên gọi. Chiếc điện thoại rung lên trong tay Nguyên. Nguyên nhấc máy lên rồi cằn nhằn.
- " Sao lâu thế, giờ gà lên ổ rồi mà chả thấy mặt đâu !"
Khang cầm máy khẽ run run và khóc, cậu nheo mắt cầm điện thoại. Phía đầu dây bên kia im lặng. Hai phút sau, Khang cố nói từng lời rành rọt trong đôi mắt loè nhoè vì nước mắt.
" Nhóc à, hôm nay anh không tới được. Và sau này anh sẽ không gặp nhóc nữa. Anh xin lỗi ..." Khang cố nói tiếp trong nghẹn ngào : " Anh thấy tình yêu chúng mình là sai trái, nhưng anh xin lỗi, anh rất xin lỗi, anh đã có người khác rồi ..."
Đầu dây bên kia im lặng, Khang quay sang nhìn Nguyên tay nghe điện thoại đang đứng chết lặng trên con đường đợi anh. Đôi mắt ậc nước của anh khiến cậu nhoè dần. Khang cố nói tiếp từng lời rõ ràng trong điện thoại.
" Nhóc hãy quên anh đi ...đừng tìm anh nữa, để anh yên !". Khang nói rồi vẫn nhìn Nguyên đang đứng, cậu vẫn loè nhoè trong mắt anh.
Đầu dây bên kia, ở một quãng xa, Nguyên đang đứng cầm điện thoại nín lặng không nói câu gì. Cậu đã quá nhạy cảm để biết những sóng gió ập đến với cuộc tình này, đã từng bâng khuâng trong mơ hồ rằng anh sẽ bỏ cậu mà đi theo con đường mà anh chọn.
Đầu dây bên kia, Khang vẫn nhìn cậu loè nhoè và chờ đợi.
Đầu dây bên này, Nguyên vẫn im lặng. Khuôn mặt cậu lạnh đi chỉ còn một vẻ bình lặng kín đáo với bao xúc cảm bên trong. Không biết cậu trai trẻ đó nghĩ gì trong sâu thẳm lòng mình để rồi cậu lại khẽ nói trong điện thoại từng lời chậm rãi.
- " Em yêu anh lắm, nhiều như lý trí của anh, càng yêu anh em càng muốn anh sống tốt. Anh yên tâm nhé, em sẽ không làm phiền anh nữa đâu, em chúc anh hạnh phúc. Hì..hì !"
Khang không dám nhìn cậu nữa, anh oà khóc trong tiếng nấc nghẹn ngào. Đầu máy bên kia đã tắt sau nụ cười đó. Anh bỏ về trong những vỡ oà cay đắng về chính mình. Nhưng đây là con đường anh đã chọn.
Con đường anh chọn se lạnh nhưng ồn ào sắc nhịp phố phường. Nơi mà anh đứng ôm Phương vào lòng. Người con gái nép trong ngực anh hạnh phúc trong những viễn tưởng tương lai chỉ có Khang và cô.
Rồi mùa xuân này mang điều ước của cô về. Một đám cưới trong những ngày tươi mới nhộn nhịp lúc sang xuân. Một cô dâu quàng tay chú rể mỉm cười trong những lời chúc tụng của người thân và bè bạn. Người đàn ông của đêm độc thân cuối cùng vắt tay lên trán, im lặng bao thương nhớ, buồn đau và hi vọng. Anh sẽ có vợ, sẽ là người đàn ông thực sự trong mắt mọi người, sẽ có một gia đình êm ấm mĩ mãn .
Chỉ có tiếng cười " Hi..hi !" của cậu cuối cùng với anh trong cuộc điện thoại vẫn còn lưu mãi trong đầu anh. Khang cũng hiểu phần nào trong lòng của người con trai anh yêu, cậu không muốn anh đi phải dằn vặt với việc bỏ lại cậu vĩnh viễn trên con đường chờ đợi. Nguyên đâu có biết tiếng cười đó khiến cậu là người luôn xuất hiện trong đầu anh trong đêm trước ngày cưới. Những hồi ức về cậu hoà theo tiếng thở dài vào bầu không khí im lặng trong phòng. Ngoài đường đã dần dần phủ một màu xanh sớm mát lạnh, những cây cao ven đường đợi một ánh binh minh rạng sáng trong những tán lá đẫm sương đêm.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên từng hồi phá tan không khí im lặng cùng bầu tâm trạng của anh. Khang cựa mình dậy tắt chuông đồng hồ rồi ngẩn người một hồi trước khi nhận ra "hôm nay mình có vợ !". Một cuộc sống mới có thể là bình yên nhưng cũng có thể là khổ đau lệch lạc trong con người. Khang không thiết nghĩ nữa. Anh đi vào nhà tắm rửa mặt, khuôn mặt nhợt nhạt qua một đêm thức trắng, đôi mắt thâm cuồng là những giọt nước mắt cất lên từ quá khứ quá nhạt nhoà.
Chiếc ấm điện reo tiếng nước đã tắt ngấm nguội dần, ly café còn trống với bột café còn nguyên trên phin cùng bữa sáng lạnh bỏ lại trên bàn. Khang nhìn điện thoại những điều bơ vơ khó hiểu, chiếc điện thoại yên lặng trên bàn, Khang chả thiết ăn uống gì nữa. Anh dọn bữa sáng đi rồi ngước nhìn căn nhà, mọi thứ được dọn dẹp sạch sẽ và sửa sang thật đẹp. Mọi thứ trong nhà sẵn sàng chào đón Phương đến gắn bó cùng anh tại đây. Khang bỏ lại tất cả những suy nghĩ theo anh từ lúc trước, trong đầu anh chỉ nghĩ tới việc hôm nay anh có vợ rồi trở lại phòng thay đồ.
1 tiếng sau
Bộ vest khoác lên người anh đen bóng cùng chiếc cà vạt màu vàng kim khoác lên cổ hoà màu thật khéo với chất vải bóng loáng làm nên một chú rể khôi ngô và phong độ. Chiếc ô tô đợi anh trước cổng nhà, Khang vào xe, chiếc xe lăn bánh xuống đường trên phố phường nhộn nhịp. Ngồi trong ô tô nhìn ra ngoài phố phường ngược xuôi người qua lại, con đường ngày ấy anh đợi cậu tấp nập người tập thể dục. Con đường yên trong công viên ngày ấy làm anh nhớ về cậu. Cậu hay mặc những bộ giản dị dạo phố, hay ngồi trong quán nước vỉa hè để quan sát những gì đang trôi đi trong cuộc sống. Anh đảo mắt nhìn lên các quán vỉa hè nhưng không thấy cậu. Chiếc ô tô rẽ phố sớm mai đi trong nhộn nhịp phố phường thủ đô khuất hẳn con đường công viên sáng sớm.
Tại một căn nhà nhỏ mặt đường tiếng phố phường làm tan dần ánh sương đêm. Nguyên đang ngồi sửa soạn đồ đạc. Hôm nay là ngày cưới của anh, cậu chả thiết nghĩ đến nữa. Lòng cậu trống vắng khi ngối bên cửa sổ nhìn ra phố và như để thoát khỏi những bâng khuâng trong lòng, cậu quyết định về quê với bố mẹ ở luôn đến hết Tết.
Chiếc balô trên bàn đựng quần áo và vài món đồ mang về...