The Soda Pop

Shock tình

Posted at 25/09/2015

740 Views

Angle không nói gì, chỉ vỗ nhẹ vào vai cô bé và đứng lặng yên. Đôi khi, im lặng là một sự an ủi lớn nhất…

...........

Vấn đề được đặt ra bây giờ là Nim ở đâu??? Nhà không còn nữa, mà người thân thì cũng không có, ba mẹ giờ thì đã có gia đình riêng, đã từ lâu không còn quan tâm liên lạc gì với hai anh em.

- Trước mắt bạn cứ ở nhà của bác Lan vậy! – Angle mỉm cười vừa lái xe vừa nhìn sang Nim.

Nim tựa đầu vào thành xe, im lặng không phản ứng gì. Đột ngột Angle tăng tốc, chiếc xe lao nhanh khiến cô bé giật mình đẩy người ra phía trước. Nim trố mắt nhìn Angle.

- Tôi không thích bạn như thế này chút nào! Hôm nay tôi phải giúp bạn thay đổi không khí mới được!

Nim không hiểu được cậu nhóc muốn làm gì, chỉ kịp vịn chặt vào cái dây an toàn trước tốc độ “nhanh như vũ bão” của chiếc xe.

- Tới rồi! Xuống thôi! – Angle thắng xe mạnh rồi nói.

Nim hoàng hồn, nãy giờ cô bé chỉ toàn nhắm nghiền mắt lại vì quá sợ hãi, lúc này đây mới dám mở mắt nhìn xung quanh. Đây là đâu nhỉ???

- Xuống xe nào! – Angle chạy lại mở cửa xe rồi cầm tay Nim lôi ra ngoài.

Nếu nói chính xác thì đây là một quán bar. Nhưng so với mấy quán bar khác trong thành phố thì quán này rộng hơn nhiều, lại còn rất sang trọng. Nhìn sang hai bên thì toàn xe là xe, chắc lại là một chốn ăn chơi nào đó của dân giàu có.

Nim khựng lại. Cậu nhóc ngạc nhiên:

- Sao thế??? Bạn sợ à??? Đây là một nơi hoàn toàn lành mạnh, không giống mấy bar khác đâu! Yên tâm! Đã bao giờ Nhật Phụng này làm điều gì hại bạn chưa? – Angle trấn an Nim.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì Nim vẫn không muốn vào. Cô bé lắc đầu quầy quậy.

- Lúc này bạn cần phải được giải tỏa, nếu về nhà không khéo bạn lại chạy vào phòng khóc um lên thì tôi chịu không nỗi đâu! – Angle vừa cười vừa mếu lôi Nim vào trong.

Cuối cùng thì cô bé cũng phải nghe theo Angle. Chiếc cửa kinh tự động mở ra, cậu nhóc cầm tay Nim dẫn sâu vào bên trong. Hai bên hành lang là những người phục vụ trong những bộ đồng phục khá lịch thiệp đứng cúi chào. Xem chừng vô cùng có quy tắc.

Trong này cũng không tối tăm như Nim tưởng. Nó có rất nhiều đèn với đủ mọi hình dáng nhìn khá bắt mắt. Đi hết hành lang thì Nim hoảng hồn khi thấy trước mặt mình là rất rất đông người, đèn đóm thì bát nháo hằn lên, nhạc nhẽo ầm ầm khiến tai cô bé lùng bùng. Nhìn về phía trước thì thấy một anh DJ nào đó đang “thăng” hết cỡ với những điệu nhạc giật giật. Mấy trăm con người đang vui vẻ cười đùa nói chuyện, một số thì đứng trên sàn nhảy những điệu không giống ai. Nim ớn lạnh nhìn Angle.

- Có gì đâu! Bar nào mà chẳng thế! Người ta đến bar để làm những việc như vậy mà! – cậu nhóc nhún vai.

Thế là Angle dẫn Nim tới một chiếc bàn trống gần với quầy rượu. Cô bé không quen với mấy cái ghế cao này nên khá là vụng về trong việc ngồi lên. Nhìn xung quanh toàn người là người mà Nim chóng mặt. Angle gõ nhẹ vào tay cô bé rồi hỏi:

- Uống gì? Nước hoa quả nhé? Hay là rượu? – Angle lại nháy mắt tinh nghịch.

Nim ngơ ngơ một hồi rồi đưa tay chỉ số 1, tức là chọn nước hoa quả, cậu nhóc gật gù rồi đứng lên tiếng tới phía ông anh nào đó đang lắc lắc cái hộp trên tay ở quầy rượu.

Nim ái ngại nhìn quanh. Toàn là người bằng tuổi cô bé và nhỏ hơn thôi. Trông ai cũng sành điệu cả.

- Sao mặt cậu buồn thế nhỉ???? Đi với tôi khiến cậu khó chịu vậy sao?

Một giọng nói của nữ giới vang lên sau lưng Nim. Nếu là bình thường thì chẳng việc gì Nim phải quay lưng lại hay để ý. Nhưng đây là một giọng nói khá quen. Nó rất ấn tượng với cô bé. Theo phản xạ, Nim quay lại nhìn…

Và nhanh như cắt, Nim quay người lại, tim đập thình thịch. Đúng như suy đoán của cô bé, đó là người đã suýt cho Nim lên thiên đàng. Nhưng điều đó cũng không đáng sợ bằng sự xuất hiện của người đó. Con người có ánh mắt sắc lẻm khuất sau hàng mi buồn… Phải! Đó chính là Devil…

CHAP 54: NỖI LÒNG CỦA ANGLE

Sao lúc nào số phận cũng đẩy Nim đụng mặt Devil vậy nhỉ???? Cô bé cúi đầu xuống nhăn nhó. Cũng may cậu nhóc chưa phát hiện ra Nim. Chắc tại mắc hậm hực với cô dì ghẻ “ đã có chồng mà chưa trót đời” của mình. Nhìn chị ta hôm nay trẻ hẳn ra, dẫu gì thì cũng mới 18 tuổi như Nim, biết ăn mặc một chút thì teen ngay. Một chiếc quần jean bó sát chân với mấy đường rạch một cách cố ý ở đùi. Một chiếc áo ba lỗ màu đen với mấy chục chiếc vòng tay đủ kiểu cộng thêm một chiếc mũ ngầu trên đầu và chiếc kính giả cận cách điệu. Nhìn thế thì ai có thể nhận ra một bà phu nhân quý phái lịch lãm ngày nào của ông chủ tập đoàn Russ! Còn Devil thì khỏi phải bàn, lúc nào cũng trung thành với màu đen, quần hộp đen, áo pull đen, kính đen, giày đen, chỉ có chiếc nhẫn cũng đôi bông tai là sáng loáng. Vẻ mặt cậu nhóc không có gì là ưng ý khi phải đến mấy nơi này cùng với Nhã Trúc – dì ghè kiêm người yêu cũ của mình. Còn cô ta thì cứ vô tư cầm chặt tay Devil mà lôi vào trong. Những tiếng xì xầm đã cất lên nhưng ai cũng muốn được yên phận nên không dám hó hé gì nữa.

- Way you! Sao mà thẫn thờ thế? – Angle chìa hai ly nước trước mặt cô bé.

Nim hốt hoảng xua xua tay cười lấy lệ.

Angle hơi thắc mắc nhưng cũng không nói gì, đưa cho Nim cốc nước hoa quả rồi cũng ngồi xuống ngay bên cạnh cùng với một ly rượu trên tay.

Nim đưa ly nước lên miệng nhấm nháp, đầu óc thì vẫn nghĩ về Devil. Sao mà Nim cứ thấy giữa Devil và Nhã Trúc có một cái gì đó rất lạ, dù có tức giận đến mấy thì cuối cùng Devil cũng luôn nghe lời cô ấy. Nim thở dài và tự an ủi mình, khuyên nhủ bản thân nên sớm quên cậu nhóc đáng sợ đó đi.

- Bạn có biết vì sao lần đầu tiên tôi xuất hiện trước mặt bạn trong bộ dạng của một đứa lang thang không?

Câu hỏi không trúng chủ đề của Angle cắt ngang dòng suy nghĩ của Nim khiến cô bé bất ngờ, ngước mắt lên nhìn.

- Vì đó là cuộc sống mà tôi ao ước!

Nim ngạc nhiên.

- Chắc bạn bất ngờ khi nghe tôi nói như thế nhỉ! Nhưng đó là sự thật đấy! Không phải lúc nào cứ có tiền là sướng đâu, nhiều khi còn đau khổ hơn mấy kẻ nghèo vì họ không phải lo lắng và bận tâm những vấn đề rắc rối phức tạp mà hằng ngày tôi cũng như Devil phải đối mặt. Bạn có biết tôi ghét nhất là điều gì không?

Nim lắc đầu.

Angle đưa ly rượu lên miệng uống một hơi rồi mỉm cười vừa lắc lắc ly rượu vừa nói:

- Tôi ghét nhất bị người ta gọi mình là con nhà giàu! Ghét kinh khủng lắm! Vì kèm theo cái danh “con nhà giàu” ấy là biết bao sự đố kỵ, ganh ghét, mưu mô và thủ đoạn. Cuộc đời nó k.h.ố.n n.ạ.n ở cái chỗ đó! Có tiền thì chẳng bao giờ được yên thân!

Và rồi Angle cười ha hả, nụ cười chua chát thấy rõ. Nim chỉ biết lắc đầu. Giàu cũng có cái khổ của giàu.

- Thôi! Bạn quên những gì mà tôi vừa nói đi nhé! Nghĩ chỉ thêm nhức đầu thôi! Rượu tôi hết rồi, phải ra lấy ly khác đã! Chờ chút nhé!

Angle nhún vai một cái rồi đứng lên. Nim nhìn theo. Tự dưng thấy cậu ấy thật đáng thương…

Đang ngồi nhâm nhi ly nước hoa quả thả hồn theo điệu nhạc xập xình trong quán bar thì Nim giật mình khi có ai đó vỗ vai mình. Cô bé quay đầu nhìn lại thì hốt hoảng khi thấy ba tên con trai mặt mày họ hàng với “trâu ngựa” đang nhe răng cười nham nhở:

- Wây! Cô em đáng yêu quá! Sao mà lại ngồi một mình thế này! Có cần tụi này bầu bạn không???? – và hàng loạt những giọng cười “khả ố” nổi lên.

Nim bắt đầu run run. Cô bé khẽ mỉm cười rồi lấy tay xua xua tỏ ý từ chối.

- Không cần phải e sợ thế đâu cưng! Tụi anh chỉ muốn làm quen với em thôi mà! Phải không tụi mày? – tên đứng giữa cũng là người vỗ vai Nim vừa nói vừa cười đểu nhìn mấy thằng bạn xung quanh.
- Đúng đúng! Ha ha! Lâu lâu mới gặp được một em “cây nhà lá vườn” như thế này mà!

Nim hoảng sợ thật sự. Nhìn về phía quầy rượu thì không thấy Angle đâu. Nơi này lại hoàn toàn xa lạ với cô bé…

Không nói không rằng cả ba thằng xúm vào cầm tay bá cổ Nim lôi đi khiến Nim vùng vẫy dữ dội. Đã không thể nói được lại gặp chuyện như thế này, thật là một sự xui xẻo quá đáng!

Ào........