pacman, rainbows, and roller s

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

Posted at 25/09/2015

1771 Views

Bây giờ hạ knock out Anna mới là nhiệm vụ quan trọng nhất của tôi. Tôi k thèm chấp tên khỉ hôi lòng dạ hẹp hhòi Lăng Thần Huyền.

Tôi đanh mặt lại đi lang thang khắp khu thương mại, còn Hiểu Ảnh thì cứ quấn lấy Lăng Thần Huyền, nói luyên thuyên k ngớt.

Hừ, rốt cuộc ai đi cùng tôi chọn đồ đây?

Ồ, cái váy màu xanh nhạt này trông cũng được, đúng là kiểu tôi thích! Người mẫu mặc lên trông rất là thuần khiết, chắc là hợp với tôi.

"Ai da, em xinh thế này, mặc bộ váy này hợp lắm đó!" Chị bán hàng đi ra cười híp mí quảng cáo.

"Chị quá khen..." Hơ hơ hơ, thực ra tôi cũng nghĩ như vậy.

“Ý!Hựu Tuệ, bộ váy này có vẻ hợp với bà lắm đó!Bà mau thử xem nào!'

"Ừ, để tôi mặc thử xem!"

Chị bán hàng rất nhiệt tình lấy 1 chiếc váy mới tinh từ trong kho ra đưa cho tôi. Tôi vào phông thay đồ thay bộ váy, sau đó rón rén bước ra.

"Ái chà, em mặc bộ này hợp quá, hợp hơn nhiều so với chị nghĩ! Bộ này tôn chân em, mặc trông chân dài hẳn ra, eo cũng thon, đúng là dáng chuẩn có khác!"

Hô hô hô hô... Thật thế sao!

"Hựu Tuệ, bà xinh lắm!" Hiểu Ảnh cười hết cỡ.

Tôi cũng hí hửng khẽ nhấc mép váy đứng trước gương quay vòng vòng.

"Haiz, theo con mắt sành sỏi của thiếu gia đây thì bộ váy này hợp với cô lắm đó, Tô Hựu Tuệ!"

"Ồ, thật sao?"

Ô hô hô hô...

Đúng là ngoái sức tưởng tượng! Ngay cả thằng cha Lăng Thần Huyền cũng phải "ngả mũ" khên tôi mặc váy đẹp.

Ừm, mua bộ này thôi.

"Cô mặc vào giống như dở hơi cám hấp ý"

Dở hơi!!! Tô Hựu Tuệ này mà dở hơi sao? Tôi tức sôi gan, suýt nữa thì gào rống lên. Lăng Thần Huyền, tên mặt khỉ này rốt cuộc có biết thế nào là đẹp k? Tôi chẳng nói chẳng rằng quay người bước thảng vào phòng thay đồ.

Thằng cha thối tha Lăng Thần Huyền cố ý gây sự với bản cô nương đây mà.

"Tiểu Huyền Huyền, Hiểu Ảnh thấy bộ váy Hựu Tuệ vừa mặc rất đẹp mà!" Hiểu Ảnh lẩm nhẩm.

"Đồ ngốc xít, chẳng hiểu j cả! Bộ váy vừa nãy chỉ con gái các cô nhìn thấy thích chứ tụi con trai thấy cái váy này nom như 'bó giò' làm sao mà nuốt nổi!" Lăng Thần Huyền hợm hĩnh tự cho mình là jỏi đắc ý nói.

"Thế con trai thích con gái mặc đồ gì ?"

"Ví dụ như... là loại này!" Lăng Thần Huyền đi đến gần já treo, kéo 1 chiếc váy vung vẩy trước mặt tôi và Hiểu Ảnh.

My God! Váy j mà ngắn cũn cỡn. Độ dài của váy chỉ bằng cái khăn rửa mặt! Ngay cả chiều dài của nó cũng gần bằng cái khen mặt, hơn nữa chiếc váy này lại lốm đốm như da báo... Tởm quá!

Nếu mama nhìn thấy tôi mặc chiếc váy này, chắc sẽ "oánh" chết đứa con gái bất hiếu mất.

"Woa! Trông sexy thế! Hựu Tuệ bà thử xem, thử đi mà!" Hiểu Ảnh dùng hết sức đẩy tôi vào phòng thay đồ rồi nói.

"Hiểu Ảnh! Bà có lộn k đó! Vái váy này ngắn quá! Người bình thường chắc chẳng ai thích mặc cái váy này!" Tôi trợn tròn mắt nhìn Hiểu Ảnh.

"Nhưng Tiểu Huyền Huyền bảo đẹp mà, chắc là rất đẹp!" Hiểu Ảnh gân cổ lên cãi.

"..."

Úi giòi con nhỏ này hễ mở miệng ra là Tiểu Huyền Huyền với Tiểu Huyền Huyền, thằng cha Lăng Thần Huyền đó có j hay ho chứ? Với sự cổ vũ nhiệt tình k biên jới của Hiểu Ảnh, tôi đành miễn cưỡng nhận lấy chiếc váy từ tay thằng cha Lăng Thần Huyền đang cười jan manh, đi vào phòng thay đồ.

Vài phút sau, tôi đã thay xong váy, mặt đỏ như quả cà chua bước ra.

"Ôi! Đẹp thất đấy, em mặc bộ này đẹp ngoái sức tưởng tượng của chị!" Chị bán hàng vẫn quảng cáo "điên cuồng"

Chị bán hàng yêu quý, dù chị muốn bán được hàng, nhưng cũng k thể làm trái lòng mình như vậy chứ! Giả tạo quá đi mất!

Tôi cong môi lên quay lại nhìn Hiểu Ảnh.

Mắt Hiểu Ảnh trợn trừng như mắt lợn luộc, mồm ngoác ra như ếch ộp

Sao... Sao thế...

"Chậc chậc" Một lát sau, Lăng Thần Huyền đột nhiên hắng jọng, "Theo con mắt chuyên nghiệp của thiếu gia đây thì... Tô Hựu Tuệ, chắc là cô rất ít vận động, ngồi trên ghế lâu quá, cho nên mông xệ cả xuống!"

Cái gì? Mông xệ xuống?

"Khiếp, con gái j mà eo bánh mì!"

Gì cơ? Eo bánh mì?

"Chân thì to như cái vại!"

Hả? Chân to như cái vại?

"Oái, trời ạ, Hựu Tuệ, bụng bà có ngấn kìa!"

Sao? Bụng có ngấn?

"Cậu đừng có mà nói quá lên!" Tôi điên tiết gắt lại.

Lăng Thần Huyền nhìn tôi với ánh mắt hết thuốc chữa rồi nhún vai, còn Hiểu Ảnh thì cắn ngón tay, ai ngại nhìn tôi

"Lăng Thần Huyền, nếu như vậy tôi việc j fải mặc cái váy này!"

"Tôi làm sao mà biết thân hình cô lại khủng long thế!"

Đau, đau, đau quá! Lời nói của thằng cha Lăng Thần Huyền như dao nhọn cắm vào tim tôi không thương tiếc! Hu hu hu hu... Mặc dù tôi biết dáng người mình chẳng chuẩn tẹo nào nhung liệu có thê thảm đến mức đó k? K, k thể nào! Nhất định là thằng cha Lăng Thần Huyền cố tình "đã xoáy" đây mà. Ngọc nữ trường Minh Đức dù dáng người có k chuẩn cỡ nào đi nữa thì cũng k đến nỗi fải dùng đến từ "khủng long" để miêu tả.

Tôi tức đến sủi bọp mép, lao như điên vào phòng thay đò thay quần áo, cầm cái váy da áo chạy ra, đặt bộp trên bàn thanh toán, gào lên dứt khoát:

"Em mua chiếc váy này chị ạ!"

Lăng Thần Huyền lặng người đi: "Tô Hựu Tuệ, cô muốn tự đào hố chôn mình à?"

Tự đào hố chôn mình?Hơ hơ hơ,làm gì có chuyện đó! Sáu ngày...vẫn còn 6 ngày nữa mới đến cuộc thi. Lăng Thần Huyền 6 ngày nữa mi sẽ phải hối hận vì ngày hôm nay dám sỉ nhục ta!

"Thánh nhân"có câu: Dám đối mặt vs cuộc đời bi thảm,dám nhìn thẳng vào thịt thừa ở vòng hai mới đáng mặt "anh hùng"

Cho nên...tôi cần đối mặt vs sự thật dù nó có tàn khốc đến mấy,đó chính là...

Tôi rút cái cân giấu dưới bồn rửa mặt ra.Hu hu hu...thật là tàn nhẫn!

Đã 4 tháng nay tôi ko hề đứng lên cân.Dịp Tết tôi ăn uống thả phanh đâm ra bây giờ mập ú lên.

Nghe nói cuộc thi Miss Teen Milan tổ chức mỗi năm 1 lần,thí sinh tham dự đều là các nữ sinh xuất sắc, xinh đẹp...đến từ các trường cấp 3 trong toàn thành phố.Nếu như tôi kho biết tự lượng sức mình thì khó mà có cửa thắng.Nghĩ đoạn tôi run bần bật đặt 1 chân lên bàn cân.

Kết quả cuối cùng là...

Đầu tôi như bị nổ tanh bành. Là 52 kg...52 kg lận! so vs 4 tháng trước tôi đã tăng gần 3kg. Trời ạ, tôi là heo đầu thai chuyển kiếp chắc? Sao lại ăn nhiều như thế chứ? Hu hu hu...Tô Hựu Tuệ kể từ giờ phút này kế hoạch giảm béo như sống dưới địa ngục của mày bắt đầu.

Trưa ngày thứ 2 , tại nhà ăn học sinh.

"Cô ơi,phiền cô lấy cho cháu 200g cơm!"

"200g cơm?"

"Vâng ạ, 100g cơm chứa 148 kalo, vậy 200g cơm chứa 296 kalo, 1 ngày ăn 2 suất cơm như thế sẽ có 592 kalo..."

Cô phục vụ nhà ăn trợn tròn mắt nhìn tôi như kiểu quái vật, trong mắt cô ấy còn hiện lên dấu hỏi to đùng,sau đó nhanh như cắt xúc vào bát tôi 1 muỗng cơm.

"A, đợi đã!" Tôi vội ngăn cộ phục vụ lại, đưa chiếc cân tiểu li mà đĩa cân có bọc ni lông bảo quản ra, "Cô đặt vào đây hộ cháu!"

Cô phục vụ đờ người ra,đặt cơm vào dĩa cân.

Tôi đặt đĩa lên cân tiểu li, rút từ trong túi ra 2 quả cân 100g...