80s toys - Atari. I still have

Vẫn yêu màu tím hoa lục bình

Posted at 27/09/2015

95 Views














( - Tham gia viết cho tập truyện ngắn "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa hẹn đầy tương lai và vẫn cái cách yêu trẻ con nhưng đầy xúc cảm. Hoa lục bình vẫn là màu hoa thương thương, nhớ nhớ tô điểm cho mối tình vụng dại của đôi lứa.
***
Hoàng hôn buông lơi dòng sông, những tia nắng cuối ngày sóng sánh trên mặt nước làm lóe lên những tia sáng lung linh tựa hồ như luồng sinh khí đánh tan những đám mây mới vừa đó làm u ám cả bầu trời. Mấy hôm nay sông Thơ hứng chịu những cơn mưa dữ dội, nước lại kéo về và đương nhiên lục bình lại đến.
Diễm ngồi mơ màng bên dòng sông để ngắm lục bình trôi nổi dập dờn theo con nước. Không biết tự bao giờ Diễm lại si mê màu tím hoa lục bình đến ngây dại, đối với cô, hoa lục bình là loại hoa đẹp nhất trên thế gian này. Bởi sự si mê, cuồng dại màu tím lục bình cho nên mỗi chiều sau khi tan học Diễm lại nấn ná ở sông Thơ để ngắm hoa lục bình dăm ba phút rồi mới về nhà. Sông Thơ là con sông ở phía sau ngôi nhà nhỏ của mẹ con Diễm, con sông phủ đầy kỉ niệm thân thương của hai mẹ con.
Diễm được Trời phú cho một nhan sắc mỹ miều mà bất cứ ai nhìn vào cũng cảm mến và cuốn hút. Độ tuổi trăng tròn vành vạnh lại khiến cho vẻ đẹp của Diễm tỏa sáng hơn bao giờ hết và lẽ đương nhiên, bất cứ chàng trai nào cũng muốn có được cô. Tiếng thơm đồn xa, từ đầu làng đến cuối ngõ lúc nào Diễm cũng được vây quanh bởi đám trai làng. Và trong số những chàng trai bám đuôi đó thì Hoàng là chàng trai được Diễm ưu ái nhất, bởi lẽ, Hoàng là chàng trai duy nhất biết yêu màu tím hoa lục bình giống cô.
Vào một ngày đầu thu, cái nắng oi ả của mùa hạ nhường chỗ cho những tia nắng dịu nhẹ. Người ta thường nói, mùa thu là mùa của sự thăng hoa tình yêu và chính vì lẽ đó nên sau một thời gian con tim nhảy nhót, xao xuyến và rung động thì Diễm và Hoàng cũng trở thành một đôi kể từ những ngày chớm thu dịu nhẹ ấy.

Hơn một năm trôi qua, hoa lục bình vẫn nở tím một dòng sông và những cánh hoa trôi nổi ấy chính là nhân chứng cho tình yêu ngây thơ vụng dại của hai người. Để rồi, mỗi lần hai đứa giận nhau lại tìm đến mùa tím hoa lục bình để thổn thức.
Ánh trăng hôm nay thật lung linh nhưng đầy ma mị, thoắt lại hiện lên sáng chói lung linh trên mặt nước, thoắt mờ mờ ảo ảo khiến cho tâm hồn người thưởng trăng phải đê mê. Đắm mình trong ánh trăng huyền ảo có ngọn gió lộng thênh thang ấy, Hoàng ngồi trên bờ đê sông Thơ để đợi Diễm.
Nhắm nghiền đôi mắt nhớ về những kí ức đẹp đẽ của cô nàng tình si, bỗng nhiên có một bàn tay quàng qua mắt Hoàng. Lúc nào cũng vậy, đây là trò đùa quen thuộc của Diễm và hình như Diễm không cảm thấy trò đùa của mình cũ rích mà ngược lại, cô cảm thấy vô cùng thích thú bởi vì mỗi lần chơi trò này cô lại được Hoàng vòng tay ra sau để ôm chiếc eo thon thả của mình.
Như mọi lần, sau khi Hoàng vòng tay ra sau ôm vòng eo thon thả rồi nhẹ nhàng đặt lên đôi môi đỏ mộng của Diễm một nụ hôn nhưng hôm nay nụ hôn của Hoàng không nhẹ nhàng mà lại cháy bỏng và cuồng nhiệt. Ghì chặt Diễm trong vòng tay rắn chắc, hai lồng ngực nóng hổi cọ sát vào nhau, tiếng đập của hai trái tim nhộn nhịp tựa hồ như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực, mọi mạch máu dâng trào khiến cho cơ thể của đôi trẻ nóng lên theo từng cung bậc cảm xúc. Sông thơ êm đềm chảy, từng cánh hoa lục bình hé nở trước sự thăng hoa tình yêu của đôi trẻ.
Sau những phút giây cảm xúc chảy tràn, Diễm nằm mơ màng trên đám cỏ xanh để thả hồn theo cánh hoa lục bình chập chờn dưới nước. Hoàng nhìn Diễm e dè nói: "Anh...anh...xin lỗi. Nhưng anh sẽ chịu trách nhiệm với em"
Diễm nhắm ghiền đôi mắt và nói với giọng rất nhỏ: "Em tự nguyện cho nên cái em cần không phải là hai chữ chịu trách nhiệm mà là tình yêu"
Hoàng dìu Diễm lên tựa đầu vào ngực mình: "Em hãy dùng lý trí mà cảm nhận nhịp đập của trái tim anh đi. Dù đường đời có bao nhiêu ngã rẽ và xô đẩy anh đi đâu nhưng trái tim này luôn tình nguyện để lí trí em điều khiển. Được chưa em yêu của anh?"
Năm tháng qua đi, tình yêu của đôi trẻ dần lớn lên theo từng ngày, vẫn những hứa hẹn đầy tương lai và vẫn cái cách yêu trẻ con nhưng đầy xúc cảm. Hoa lục bình vẫn là màu hoa thương thương, nhớ nhớ tô điểm cho mối tình vụng dại của đôi lứa.
......
Bầu trời hôm nay cao vời vợi, những khóm hoa dại bung nở hai bên vệ đường, làn gió êm đềm thổi tung làn tóc mơ màng của Diễm. Hoàng đèo Diễm trên chiếc xe đạp và tung tăng trên con đường dẫn về làng quê bé nhỏ.
Diễm ngồi sau lưng Hoàng ca hát ríu rít, Hoàng vừa đạp vừa gắng sức châm chọc Diễm: "Nghe em hát mà chân anh nó cứ bủn rủn không thể nào đạp được"
Diễm nhéo sau lưng Hoàng một cái và đáp lại bằng giọng thanh cao: "Được nghe em hát là một vinh dự to lớn của anh, không biết thưởng thức còn ở đó mà chê kiểu này kiểu nọ"
Xe đạp đã lên dốc và đang chuẩn bị lao xuống con dốc kế tiếp, Hoàng thở phào một cái và nói: "Giờ em muốn sao? Ngừng hát hay muốn lao xuống dốc mà không cần dùng thắng?"
Diễm vẫn nguyên tính ương bướng: "Anh có gan thì cứ thử, em sẵn sàng chiều lòng" – mỗi lần Hoàng trêu chọc Diễm thì Diễm luôn là người thắng cuộc.
Hoàng thả lỏng cơ thể, nhắm mắt để xe chạy tự do. Xe đạp càng lúc càng chạy nhanh, lao qua những ổ gà trên đường làm Diễm chao đảo phía sau. Hoảng hốt cô níu áo Hoàng nói: "Thôi, em sợ rồi, anh thắng lại đi, em thua rồi"
Hoàng mở mắt ra nhưng ôi thôi, chiếc thắng đã không còn nghe sự điều khiển của bàn tay Hoàng, không biết từ khi nào chiếc thắng đã bị đứt. Sắc mặt Diễm không còn chút máu bởi vì phía trước là một chiếc xe tải đang xi nhan qua đường.
"Rầm"
.....
Căn nhà nhỏ được bà Quyên dựng sau mé sông kể từ ngày người đàn ông đó bỏ rơi mẹ con bà. Cái đêm mưa gió bão bùng, bà bụng mang dạ chửa chạy như người điên lao ra sông Thơ với hy vọng được sống cùng người mình yêu đi đến tận cùng trái đất. Nhưng rồi bao cơn mưa đã tận, chuỗi đêm đợi chờ đã tàn, bình minh vẫn cứ lặp đi lặp lại trên sông Thơ nhưng mãi mãi hình bóng của người bà yêu vẫn chỉ là lời hứa trên chót lưỡi đầu môi. Để đến lúc bà gục ngã ngay trên bờ sông thì bà mới chợt nhận ra là mình đã bị bỏ rơi thật sự, nước mắt hòa vào nước sông, nổi thất vọng thả trôi theo con nước và nổi buồn chôn chặt sau màu tím hoa lục bình, bà gượng dậy để tiếp tục con đường chông gai phía trước.
Bầu trời bỗng dưng đổ mưa, ngồi bên cửa sổ hứng những giọt mưa lạnh tanh bà lại nhớ đến ký ức ngây dại một thời. Tưởng đã bị lãng quên theo màu thời gian và thả trôi theo con nước nhưng giờ đây, khi cảm xúc chạm đến đến bà vẫn thấy đau vì vết thương lòng ngày nào giờ vẫn rỉ máu và nổi đau ấy vẫn còn vẹn nguyên như mới ngày hôm qua.
Sông Thơ vẫn yên bình chảy, hoa lục bình chở đầy thương nhớ vẫn tím một dòng sông mà người thì cứ ra đi mãi mãi. Đã bao lần bà đứng ngây người ở sông Thơ để đợi chờ một điều gì đó quá hư vô và cũng không ít lần bà phải nhỏ lệ vì không thoát ra được hình ảnh của một người đàn ông ghim chặt trong trái tim mình. Dẫu biết là mình bị phụ, dẫu biết là người ta không xứng với tình cảm của mình nhưng trái tim bà vẫn hướng về một người. Bà bất chấp mọi sự giằng xé của lí trí để nuông chiều cảm xúc và lén nghĩ, lén nhớ về tình yêu ngây dại thởu đôi mươi của mình.
"Rầm" cửa nhà được bật toang trước những kí ức bà đang thổn thức. Một lũ người kéo đến đột ngột xông vào nhà, nước mưa từ những người kéo đến làm ướt cả một khoảng rộng. Bà Hoa tóc tai rũ rượi, nước mưa vẫn đang còn ròng rọc chảy từ trên đầu chảy xuống, ánh mắt sắc lạnh, thái độ hung tàn lao nhanh đến cấu xé bà Quyên. Vừa đánh bà Hoa lại liên tục chửi bới và nguyền rủa không dứt.
"Mày dạy cái đồ con hoang đó như thế nào hả? Mẹ con mày muốn từ chim sẻ hóa thành phượng hoàng thì bà này sẽ đánh cho mày thành gà trụi lông. Đồ đàn bà hư không biết dạy con gái để nó đi quyến rũ con tao"
Những lời nói của bà Hoa như cứa sâu vào tim bà, nổi đau khổ tột cùng của ngày xưa giờ lại lặp lại khiến bà chơi vơi trong mớ cảm xúc hỗn độn mà quên việc phải đánh trả hay hỏi nguyên nhân vì sao?
Những người đàn ông lực lưỡng đi cùng bà Hoa ra sức đập phá mọi vật dụng trong nhà, tiếng vỡ vụn của bộ ly bình rít lên một tiếng động sáng loáng. Lúc này bà Quyên mới sực tỉnh. Vội vàng ngẩng đầu dậy và chạy đến ngăn cản bọn người hung tàn kia.
"Các ngươi làm gì vậy? Ai cho phép các ngươi vào đây đập phá đồ nhà tôi"
Bà Hoa chanh chua chỉ vào mặt bà Quyên: "A...mày còn dám to mồm hả? Đứa con hoang nhà mày dám dụ dỗ quý tử nhà tao để bây giờ thằng con cưng nhà tao phải nằm viện kia kìa"
Bà Quyên vẫn chưa hiểu: "Con bà nằm viện thì có liên quan gì đến con gái nhà tôi?"
Bà Hoa chống nạnh, dùng tay xỉa xói và lấn tới ép bà Quyên vào mép tường: "Nó dụ dỗ con tao, rủ nó đi chơi, nhởn nhơ ngồi sau bắt con tao đèo để xe tung té nhào ra đường phải nằm viện. Mày vừa lòng chưa?"
Như một luồng điện chạy thót tới tim, bà Quyên vội vàng nắm tay bà Hoa hỏi dồn dập: "Thế con tôi sao rồi? Nó đang ở bệnh viện nào?"
Bà Hoa bĩu môi giễu cợt: "Con hoang của mày hả? Chạy đến bệnh viện mà hốt xác nó về đi"
Lời nói của bà Hoa như nhát dao chí mạng đánh trúng tim, xuyên qua màn mưa bà tức tốc lao đến bệnh viện. Vẻ hoảng loạn làm bước chân của bà loạng choạng cứ xoắn vào nhau và không biết đoạn đường từ nhà đến bệnh viên bà đã té bao nhiêu lần. Nước mắt hòa vào trong nước mưa chảy ròng rọc thành dòng trên đôi má gầy gò của bà.
Vừa chạy bà Quyên vừa gào thét: "Con ơi, con đừng bỏ mẹ..."
.....
Trong hành lang bệnh viện, người của nhà bà Hoa đứng vây quanh căn phòng cấp cứu đang sáng đèn của Hoàng.
Đối diện là phòng của Diễm, cô vẫn đang hôn mê nhưng không một bóng người lai vãng. Cánh cửa phòng cấp cứu của Diễm mở ra, bác sĩ nhìn quanh tìm kiếm thân nhân của cô. Vội đi đến đám người nhà Hoàng và liên tục hỏi: "Ai là thân nhân của cô gái này?"
Không một tiếng trả lời, mọi người cứ chăm chú nhìn cửa phòng cấp cứu của Hoàng, vị bác sĩ lại hỏi thêm một tiếng: "Tôi hỏi ai là thân nhân của cô gái này"
"Là tôi"- bà Quyên mặt mày bơ phờ, áo quần ướt nhem vội vàng lao đến túm lấy tay bác sĩ và hỏi với giọng mếu máo: "Con gái tôi sao rồi bác sĩ?"
Như chờ đợi một câu nói an lành thốt ra từ miệng của vị bác sĩ nhân từ kia, nước mắt bà không ngừng rơi trên khuôn mặt khắc khổ.
"Con gái bà đã qua cơn nguy kịch nhưng máu bị mất quá nhiều, chúng tôi đang kiếm người nhà để lấy mẫu máu chuyền" – vị bác sĩ hiền từ đáp.
Bà Hoa chụp tay bác sĩ: "Hãy lấy máu tôi, tôi là mẹ của em nên có lẽ hai mẹ con tôi có cùng một nhóm máu"
Mở cửa phòng bệnh sau khi đi lấy mẫu xét nghiệm về, bác sĩ nói với bà Hoa bằng một vẻ mặt hớn hở: "Thật may mắn, hai mẹ con bà có cùng nhóm máu nhưng.....