Tóc đỏ

Posted at 27/09/2015

166 Views


"Xin mẹ cha hiểu được rằng, niềm vui của con là đây..."
Qua thời gian, qua những yêu thương mập mờ hơi nước mắt, chúng ta lại trở thành một ai đó của người khác mà không phải của nhau. Hoặc chúng ta sẽ trở về bên nhau nhưng bằng một cách khác...
...
***

Blouse trắng.
Anh nhìn thấy em vào một ngày nắng chói chang. Những sợi tóc đỏ ôm phủ lấy cái cổ trắng ngần đứng giữa trời nắng như đổ lửa. Cái màu đỏ bỏng rát như hùa với cái nóng gần 40 độ đốt cháy cổ họng anh, nó cũng lơ đãng đi qua trái tim anh, phóng hỏa nơi đó luôn rồi.
Anh là bác sĩ điều trị cho người đàn ông ấy, người đàn ông mà em yêu.
Người đàn ông ấy hơn em hai chục tuổi, hơn cả tuổi anh. Ung thư máu cấp tính, một trò đùa ác ý của hệ thống tạo máu trong cơ thể khỏe mạnh của một con người. Không còn kịp cho những liệu pháp chữa trị nữa. Người đàn ông ấy mới nhập viện vào một ngày ánh nắng gắt gỏng trên gương mặt từng con người ở cái chốn thấm đậm mùi sát trùng này.
Anh nhìn thấy em len lén nhìn theo chiếc giường đẩy của người đàn ông đó đi sâu vào phòng cấp cứu. Ánh mắt em nhợt nhạt những nghĩ suy, những giọt mồ hôi lặng lẽ chạy vòng quanh gương mặt nhỏ gầy, những sợi tóc đỏ dính ướt vào cần cổ trắng muốt. Anh còn nhìn thấy bóng em bé nhỏ, đáng thương ngã gục ở góc sảnh bệnh viện khi biết tin người đàn ông em yêu sẽ bị chuyển tới tầng 7 – tầng tử thần – nơi chỉ có bệnh nhân đi vào mà không thấy đi ra, hoặc giả nếu có ra thì cũng là những ngày cuối cùng họ còn đủ tỉnh táo để nhận biết thế giới này.
Giữa cái nắng tháng Năm cháy đến sạm da, cái đầu búi tóc cao đỏ rực cứ chạy dưới sân bệnh viện, bàn tay gầy trắng xanh túm lấy góc áo blouse trắng của anh hỏi anh đủ thứ chuyện, nhưng tất cả lại chỉ xoay quanh người ấy. Anh đã cố nói những điều thật tích cực để làm mát trái tim cháy như quả cầu lửa của em. Đôi mắt em bướng bỉnh nhưng anh thấy đủ mọi loại đau đớn trong ấy. Em không khóc. Bàn tay em khẽ tuột khỏi vạt áo anh, anh cứ ngỡ em sẽ ngã khụy nhưng em lại mỉm cười, em cúi chào anh rồi quay lưng đi mất. Cô nhóc ngốc nghếch, anh thật muốn ôm lấy em biết chừng nào...
...
Người đàn ông ấy.
Ông ấy là sếp của em nhưng em và ông gặp nhau đúng ngày em bảo vệ đề án tốt nghiệp đại học. Một tai nạn nhỏ đã sắp xếp cho duyên nợ giữa hai người để cứ phải quấn lấy nhau dai dẳng và lặng thầm.
Đến ngày gặp lại người đàn ông ấy ở công ty, em biết mình không thể khiến trái tim mình dừng lại. Người đàn ông thành đạt, chững chạc, ấm áp, khuôn mặt vẫn ngọt ngào những phong tình khiến người con gái bướng bỉnh như em trầm luân vào đó.
Không biết ông ấy còn nhớ không. Nhớ lần đầu em kênh mặt, dám nhìn thẳng vào mắt ông lúc cả phòng bị ông trách phạt, cái kênh mặt nghịch ngợm khiến ông phải mím môi nhịn cười. Liệu ông có nhớ không nhỉ? Lúc mà em cố gắng cười thật hiền, cầm tay ông, nói rằng dù là kẻ thừa trong cuộc đời ông cũng được, xin cho phép em được lặng lẽ đi bên cuộc đời ông như thế, chỉ cần không đuổi em đi, em sẽ ru ngoan cái bướng bỉnh, cái mạnh mẽ của mình để đứng từ sau nhìn bóng dáng ông.
Ông biết con người em mà. Có việc gì em không dám làm? Có điều gì em không dám nói? Quy tắc sống của em là phải phá vỡ các quy tắc, bỏ qua những luật lệ, làm những cái người ta không làm, đôi khi là những điều khiến người ta chướng mắt. Và ông cũng biết con người em mà, dù có thích làm con vật hoang dại nào đi chăng nữa thì ở bên ông, em chỉ là con mèo nhỏ, thích được đan những lọn tóc nửa đen nửa đỏ vào ngón tay chai sần của ông, thích cọ đầu vào cằm ông để thấy em được bên ông rất gần.
Ông từng nói em hãy bỏ quên ông đi nhưng em bướng bỉnh không nghe. Như một cơn nghiện thuốc, em tìm mọi cách rồi, nếu bỏ quên được ông em đã không liều mình đánh đổi trái tim cho ông để nhận lại một tình yêu không thể trọn vẹn.
Ông để em bên ông lặng lẽ như một cái bóng nhưng đủ yêu thương và chiều chuộng. Những ngày không cần về bên gia đình nhỏ của mình, ông sẽ ở bên em, với em, như thế là quá đủ rồi.
Ông nói em hãy tìm lấy một người con trai có thể vì em. Ông không phải người đàn ông có thể vì em, ông còn phải vì vợ và con mình. Vì em, chỉ có tình yêu nửa vời của ông mới được tạm gọi là vì em thôi. Ông có thể cho em nhiều thứ nhưng không thể cho em một cái kết đẹp mà em ao ước. Người con trai khác có thể thay ông cho em những điều ấy. Ông cũng biết em không cần. em chỉ cần được ông biết rằng em luôn bên ông là đủ.
Như để dỗ yên trái tim nhỏ bé, ông hứa, cho đến ngày em tìm được chàng trai thật sự của cuộc đời mình, ông sẽ chăm sóc cho em.
...

Chị ấy.
Chị ấy, vợ của ông, người được mọi người công nhận bước bên cạnh ông. Chị ấy cũng còn trẻ lắm, chỉ mới ngoài ba mươi, cái độ tuổi đủ nồng nàn, đằm thắm. Chị và ông có với nhau một đứa con, gái một con trông mòn con mắt. Chị là người đầu tiên khiến em thấy mình thật xấu xí, nhỏ bé tới thảm hại. Chẳng thà ngày gặp chị, chị đành hanh quăng cho em những lời miệt thị, những cái tát nóng bỏng em còn thấy bản thân mình có sức chống trả. Nhưng không, chị nhẹ nhàng và đẹp như gió mùa thu, đẹp hơn hết thảy mọi cô gái em từng gặp.
Chị biết em yêu ông, biết ông để em được bên cạnh ông như thế nào, biết mọi điều về em. Chị nói cho em biết, sau chị, em là người duy nhất ông đồng ý được ở bên cạnh ông. Chị cũng giống em, chị để dành hết tuổi con gái mộng mơ của mình cho một mình ông, chị âm thầm, lặng lẽ bước bên cuộc đời ông, cho đến một ngày ông nhận ra sự có mặt của chị. Ông cũng chưa từng nói ông yêu chị, ông chỉ nói, có lẽ ông cần chị. Em đã nghe một nữ nhà văn nói: Cần là yêu, có yêu mới cần. Vậy em biết, có lẽ, ông yêu chị.
Chị ở bên ông cũng không phải để đánh đổi lấy từ ông một chữ "yêu". Chị bên ông với tất cả những gì cuộc đời này ban tặng cho chị: tuổi trẻ tuyệt vời cùng với một trái tim chỉ có mình ông. Chị không cần đổi lại điều gì từ ông, chị cũng không ghen với những bóng hồng vây quanh ông, vì chị biết, ông cần chị, không cần họ. Cho tới ngày chị biết đến tên em.
Chị đã xin em một điều em không thể ngờ tới, chị xin em hãy ở bên ông cho tới ngày trái tim em mệt mỏi. Nếu chỉ mình chị là chưa đủ với ông thì em hãy giúp chị bù đắp khoảng trống ấy. Chị cũng xin lỗi em vì không thể rời khỏi ông, ông cũng là cuộc đời của chị. Vậy nên, chị và em, hãy cùng ở bên cạnh người đàn ông ấy, cho đến ngày em thấy trái tim nóng bỏng của mình nguội lạnh, em hãy ra đi, chị sẽ là người giúp em khép lại cánh cửa vào trái tim ông, để cho nơi ấy sẽ không ai có thể bước vào sau em.
...
Tóc đỏ.
Em bướng lắm. Ai cũng nói cái đầu nửa đen nửa đỏ của em trông thật chướng mắt, chẳng ra làm sao cả. Em kệ. Em thích búi cao mái tóc dài loăn xoăn để lộ lớp tóc nhuộm đỏ nghịch ngợm. Em thích búi tóc lên để ai cũng có thể thấy cái cổ trắng cao gầy với một hình xăm phía sau bả vai, một bông bồ công anh đang trả những cánh hoa về trời.
Em yêu người đàn ông ấy, em có quyền yêu người đàn ông ấy. Nhưng em không có quyền được nói với mọi người điều đó, em càng không có quyền đòi hỏi từ ông bất kì điều gì. Em cũng không có quyền cho ông biết dù đã cố gắng em cũng không thể ngăn cái cơn ghen có mùi vị chua loét lúc nào cũng chực trào ngược trong từng mạch máu của em...

Lamborghini Huracán LP 610-4 t