Old school Easter eggs.

Những nỗi đau là gió

Posted at 27/09/2015

81 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Hay gã chạy trốn nàng vì gã sợ phải đau thêm một lần nữa, vì vết thương cũ vẫn chưa đủ lành. Nhưng mà sợ cái gì chứ, gã có yêu nàng đâu, sao gã phải sợ. Phải, gã có yêu nàng đâu, gã có yêu nàng đâu, sao phải sợ...
***
Không biết gã nên thấy cay hay nên thấy may, người tình trăm năm dự kiến của gã đang hớn hở như nắng mùa hè bên cạnh một thằng cha cũng đang toác cái miệng ra toe toét. Mà cái thằng cha ấy gã biết rất rõ: giàu, chịu chơi, già hơn gã, có một vợ hai con và là kẻ gã phải luôn mồm kêu bằng sếp. Nàng tiên của gã khoác trên mình bộ đầm đỏ rực rỡ mà gã thề là chưa từng nhìn thấy trong đời. Lòng gã sôi sùng sục và cái màu đỏ rực kia làm gã thấy mình giống con bò tót chỉ muốn lao ngay đến húc cho nàng một cái dù biết chắc rằng sẽ lĩnh trọn một nhát kiếm vào lưng.
Nàng nhìn thấy gã. Cái giây phút gã đã tượng tưởng rằng nàng sẽ xấu hổ, sẽ sợ hãi buông tay thằng cha kia để chạy lại phía gã khóc lóc giải thích hóa ra đúng là chỉ có trong tưởng tượng. Nàng có sợ hãi thật, nhưng là sợ hãi nhìn người đàn ông bênh cạnh rồi nhanh chóng kéo hắn ta ra khỏi tầm mắt của gã. Gã thấy đắng như ăn mật cá.
Bao nhiêu ước mơ cháy sạch. Gã đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ, mơ về cuộc sống giản dị với căn nhà nhỏ và hai trái tim vàng. Gã thấy gã ngu, thời đại bây giờ chỉ có một túp lều vàng với hai chục quả tim tranh.

Gã nốc cho say bí tỉ. Chẳng sao, không ai quan tâm cũng chẳng ai cằn nhằn gì gã. Đã có mấy lần bạn bè bảo gã mà lấy nàng kiểu gì cũng sẽ mọc sừng. Gã bật cười đưa tay lên sờ đầu. Khỉ thật, gã chưa lấy nàng nhưng cũng thấy mình hình như thừa can xi.
Ngót nửa năm trời, gã vừa phải nhìn cái mặt cô người yêu cũ vừa phải nhìn cái mặt sếp. Giờ gã mới thấm thía câu "con thầy, vợ bạn, gái cơ quan". Gã nốc rượu mỗi đêm. Gã sợ về nhà. Căn nhà nhỏ không có nàng bỗng dưng lạnh như nhà xác. Bạn bè gã bảo nàng không xứng, việc quái gì gã phải khổ thế. Gã chỉ cười. Ai ăn ớt người ấy mới thấy cay, mà đã cay bỏng miệng lên rồi thì phải cố mà chịu chứ hết ngay thế nào được. Gã gần như phát điên khi cứ cố phải cười trong sự thương cảm và khinh khi của đồng nghiệp. Gã xin nghỉ việc.
Gã xách ba lô lên chỗ thằng bạn ở vùng núi xa xôi. Bạn gã có một cái trang trại nhỏ, nuôi trồng đủ thứ linh tinh mà gã chả bao giờ nhớ nổi tên từng loại. Đã hơn một năm rồi gã chưa mò lên, kể từ hồi gã quen nàng. Nàng bảo chốn ấy rừng rú, có quái gì hay ho mà lên. Gã cũng đồng ý rằng chốn ấy rừng rú nhưng gã thấy khối thứ hay ho, chỉ có điều là tất nhiên không thể hay ho bằng cái thân hình yểu điệu thục nữ đang nằm trong tay gã.
Gã ở nhà bạn gã đã hơn một tháng. Ngày đi làm với bạn, tối đánh chén rồi lăn ra ngủ, gã cũng thấy thư thái hơn dù đêm về nằm nghĩ tới người tình cũ thi thoảng gã vấn thấy ức đến nghẹn cổ. Gã thề sẽ chay tịnh chốn tình trường ít nhất một năm rưỡi để hàn gắn vết thương lòng.
Nhưng có vẻ ông trời đang muốn chơi gã hoặc thấy gã ngã rồi mà vẫn còn lồm cồm bò dậy nên không thấy cam tâm. Gã đã nhìn thấy nàng trong một ngày mưa như trút nước. Nàng là hàng xóm của bạn gã, nhưng tất nhiên là giữa hai nhà chẳng có cái dậu mồng tơi nào.
Gọi là hàng xóm nhưng hai nhà cách nhau một khoảng đất rộng đến cả trăm mét vuông. Gã thấy lạ vì gã đã lên đây nhiều lần, gã cũng sang nhà hàng xóm của bạn gã nhiều lần nhưng chưa bao giờ gã gặp nàng. Đem cái thắc mắc ấy hỏi thằng bạn, nó chỉ buông thõng một câu:
- Mới ở Hà Nội về.
Nghe đến từ "Hà Nội", gã tự dưng lại thấy đắng cổ. Thế là nàng ở cái nơi thủ đô ấy về, thế tức là chả còn ngây thơ trong sáng nữa. Với gã, chẳng có ai từ cái lò luyện người ấy ra mà còn có thể ngây thơ trong sáng được. Nhưng không hiểu sao, gã vẫn thích ngắm nàng.
Gã thấy nàng suốt ngày lùi lũi như một cái bóng. Và gã phát hiện ra nàng bị câm. Không, mà cũng có thể chẳng phải là câm, chỉ là nàng không nói mặc cho gã có tìm mọi cách bắt chuyện. Bạn gã bảo nàng không câm nhưng chẳng nói với ai câu nào từ khi ở Hà Nội về. Lại là Hà Nội, cái địa danh ấy sao cứ ám gã mãi thế.
Khỉ thật, nàng còn điên nữa. Nàng khóc lóc, nàng vật vã đòi con, nàng ôm cái gối ghì chặt vào lòng:
À...ơi....Lấy anh thì sướng hơn vua
Anh ra ngoài ruộng bắt cua kềnh càng
Đem về nấu nấu rang rang
Chồng chan vợ húp lại càng hơn vua....à....ơi
Một hàng xóm mới sinh, tiếng trẻ còn làm nàng hoảng loạn, mất hẳn cái vẻ lầm lũi, cam chịu thường ngày. Nàng điên tình. Có một kẻ ở xa tới, yêu nàng, không cưới nàng nhưng vẫn trở thành chồng nàng, rồi dẫn nàng lên chốn thị thành mặc cho bố mẹ nàng ngăn cản. Đến một ngày, hắn chán nàng, bỏ nàng, đánh nàng đến trụy thai. Bố mẹ biết tin, lên đón, nàng trở về thân tàn ma dại. Khốn nạn cái cuộc đời này thật, gã thì chạy trốn, nàng thì hóa điên, tình yêu là cái quái gì mà khiến cuộc đời con người ta bỗng dưng khốn nạn đến thế.
Gã không thấy sợ nàng, gã chỉ thấy thương nàng, thương cho chính cái thân gã nữa. Gã cũng đã từng muốn phát điên. Mà vì cái gì chứ, chỉ vì một người không đáng. Nếu gã chưa từng thất tình đến muốn điên, chắc gã sẽ giống rất nhiều người ngoài kia, sẽ chua xót hoặc thản nhiên nhìn nàng mà rằng "việc quái gì phải khổ thế". Ai ăn ớt người ấy mới thấy cay. Giờ thì gã đã hiểu vì sao gã thích ngắm nàng, bởi gã và nàng có cùng một nỗi đau. Nhưng nỗi đau của nàng lớn gấp nhiều lần gã.
Gã vẫn thích ngắm nàng, nhưng gã không cố gắng bắt chuyện với nàng nữa. Dần dần, gã cũng thành một cái bóng, một cái bóng lầm lũi bên nàng. Nàng không nói gì, gã cũng không nói nốt. Nàng với gã thành hai người bạn tri âm, dù chả có nửa lời chia sẻ. Dần dần cũng quen, nàng không còn gào lên mỗi lần nghe tiếng trẻ con khóc, nhưng gã thấy mắt nàng như ngây dại. Gã ngủ ngon hơn và mỗi lần nghĩ về chuyện cũ, gã không còn thấy nhói nơi lồng ngực. Chẳng hiểu sao, gã lại thích ở bên nàng đến thế, dù nàng chỉ thi thoảng ban phát cho gã một nụ cười hoặc một ánh mắt mà gã cố tưởng tượng rằng nàng đang tỏ vẻ quan tâm xem gã có mệt không.
Rồi một ngày đẹp trời, bạn gã hỏi có phải gã yêu nàng. Gã giật mình đánh rơi chén rượu xuống chiếu, hoảng hốt như thể vừa phát hiện ra mình mắc bệnh nan y. Yêu ư? Gã yêu nàng ư? Không thể nào. Gã đã đau đớn bao nhiêu vì tình yêu, nàng cũng đã khốn khổ bao nhiêu vì tình yêu...