Disneyland 1972 Love the old s

Nếu tôi được sinh ra lần nữa

Posted at 27/09/2015

135 Views



( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?")
Khoảnh khắc tôi xoay lưng lại, thế giới bỗng nhiên khác đi. Cô gái có đôi môi đỏ thắm, viền môi cong lên như cánh én. Mái tóc vàng xõa lăn tăn xuống vai, ôm lấy cái cổ trắng bột phấn. Gò má cô ta ửng hồng. Tôi nhìn lạ lẫm vào khuôn mặt trắng toát nổi bật lên đôi mắt đen láy với hàng lông mi cong vút.
Và cô gái trong gương nhìn tôi bằng cặp mắt khó hiểu.
***

Mười tám năm trước, có một đứa trẻ ra đời trong căn nhà này. Khối thịt sống đó giống như hiện thân cho nỗi khát khao cháy bỏng của đôi vợ chồng trẻ sau mấy năm liên tục người vợ sinh hỏng. Khỏi phải nói cả nhà tôi đã vui mừng như thế nào. Ngay cả vị bác sĩ vốn rất lo lắng cho sức khỏe của mẹ tôi cũng không thể ngờ được rằng bà lại sinh hạ một đứa trẻ lành lặn, khỏe mạnh đến như vậy. Nghe nói lúc đó ba tôi mừng rỡ đến nỗi đã chạy khắp bệnh viện và nhấc bổng tất cả mọi người ông gặp, kể cả một bệnh nhân béo phì nặng 150kg. Mẹ tôi chỉ ngồi im trên giường, nước mắt chảy giàn giụa vì hạnh phúc.
Tôi lớn lên trong tình yêu thương đặc biệt của ba mẹ tôi. Có nghĩa rằng, tôi được đào tạo để trở thành một đứa trẻ toàn vẹn nhất. Ba mẹ cho tôi tất cả, không, hơn cả những gì cần thiết. Bởi vì trong đó có những thứ bản thân tôi thấy không cần.
Năm tôi bắt đầu bước vào trường học, ba tôi đã có một kế hoạch dạy dỗ rất nghiêm khắc. Mỗi ngày tôi phải dậy sớm chạy bộ mười lăm phút, rồi tập theo những động tác mà ba tôi chỉ định. Ba tôi là võ sư Thái Cực Đạo, ông có một lớp dạy võ cho thiếu nhi trong xóm. Đệ tử của ba tôi rất đông và được tuyển chọn kỹ lưỡng, nhưng chắc chắn vì bất đắc dĩ nên ông mới phải dạy dỗ một người khó ngộ như tôi. Tôi học trước quên sau, biết chỉ để đối phó với ngọn roi của ba tôi. Chẳng hiểu sao, tôi sinh ra khỏe mạnh, nhưng không hề có niềm đam mê nào đối với các môn thể thao. Đúng thật là một chút năng khiếu tôi cũng không có, nên việc tập tành đối với tôi là một cực hình.
Trong số những thằng đệ của ba tôi có một đứa trạc tuổi tôi nhưng rất cao to, da ngăm ngăm đen và khá hiếu động. Trong khi mọi người đi vào nhà bằng cổng sau, nó lúc nào cũng xuất hiện từ phía trên những cành cây ổi. Nó trèo tường lên cây ổi nhà tôi không biết bao nhiêu lần, cả những lúc ba tôi không có mặt ở đó. Mục đích là để vặt hết những trái ổi ngon lành mà nó biết chắc là mẹ tôi không bao giờ cho phép tôi lên hái.
Có lần tôi thử một mình trèo lên cái cây đó. Lần thứ nhất tôi ngã úp mặt xuống đất. Lần thứ hai tôi leo được xa hơn, nhưng nửa đường phải dừng lại để kéo quần, nên tuột tay rơi xuống. Đến lần thứ ba, tôi rút được kinh nghiệm ôm cái cây chặt hơn. Ngờ đâu tôi dặm phải tổ kiến, những con kiến vàng to đùng bò vào trong quần áo khiến tôi phải bỏ cuộc, chỉ biết ngước nhìn một cách thèm thuồng. Đúng lúc đó, thằng nhỏ đáng ghét xuất hiện phía bên kia bờ tường, nó nhe răng cười tôi, rồi thoăn thoắt trèo lên cây ổi. Nó hái một trái ổi chín to nhất rồi đáp xuống trước mặt tôi.
- Cho mày.
Tôi đưa tay ra lấy nhưng nó rụt lại, giấu quả ổi sau lưng.
- Tao có một điều kiện.
- Đó là cây ổi nhà tao. Nhưng mà... điều kiện gì? – tôi thực sự chỉ muốn có được trái ổi.
- Mày phải dạy trước những chiêu thức mà sư phụ dạy mày cho tao. Tao muốn tập trước những đứa khác.
- Được! – nước dãi tôi tứa ra khi mùi ổi thoảng qua - Nhưng tao chỉ dạy cho mày một lần.
- Ô kê.
Nó đưa trái ổi ra. Tôi chụp lấy nhai ngấu nghiến. Đó là lúc nó và tôi bắt đầu một mối quan hệ.
Từ hôm đó, ngày nào nó cũng sang hái ổi cho tôi ăn, và cứ đến chiều hai đứa lại ra bờ sông để tôi biểu diễn lại những gì ba dạy riêng cho tôi, những chiêu thức mà tôi chắc chắn rằng nếu không truyền lại cho nó trước sau gì tôi cũng quên.
Nó học rất nhanh, tôi chỉ phải dạy qua có một lần, nó đã nhớ và thậm chí còn làm tốt hơn tôi. Nhưng số trái ổi trên cây có hạn, mà lòng ham muốn của nó thì vô hạn. Đến một lúc, bỗng dưng nó đi tay không đến tìm tôi, vẻ mặt giống như một đứa trẻ đang ăn kẹo, ăn nửa đường thì viên kẹo rớt mất.
- Mày có thích con ve sầu không?
- Con ve sầu là con gì?
- Ngu. Ve sầu mà cũng không biết. Thế này nhé, mùa hè đến mày thường nghe thấy tiếng kêu râm ran trên cây phượng, đó chính là tiếng kêu của con ve sầu.
- Thì sao?
- Tao sẽ bắt cho mày một con ve sầu. Đổi lại mày phải dạy tiếp cho tao mười ngày. Vì một con ve sầu có giá trị bằng mười trái ổi.
Tôi đồng ý. Thành thật mà nói đối với tôi một con ve bằng 10 hay 20 trái ổi cũng không có nghĩa lý gì. Tôi muốn có ai đó cùng chơi. Mỗi lần tập xong, tôi rủ nó chơi đồ hàng, tôi tự làm một con búp bê bằng rơm (tất nhiên là giấu ba tôi) và cho ăn cơm bằng đất và cỏ gấu. Nó nói là búp bê không cần ăn cơm mà chỉ cần rót xăng đầy đủ để đi đánh nhau. Có lần nó bảo con chó là quái vật, và nó quăng búp bê của tôi vào con chó, kết quả là đồ chơi bị cắn tan nát, tôi ấm ức suốt mấy ngày. Tôi ít khi khóc, mặt mũi chỉ lầm lì mỗi khi tức giận, nó muốn lấy lòng tôi nên sau đó đã mang đến rất nhiều con ve sầu để chuộc lỗi.
Tôi giữ những con vật rất kĩ trong một cái hộp, đi đâu tôi cũng mang theo. Một hôm, trên đường đi học về, tôi bị thằng mập chặn lại. Thằng mập nói muốn mượn cái hộp của tôi chơi vài ngày. Tôi biết tỏng nó mượn là lấy luôn không bao giờ trả, nên tôi ôm khư khư cái hộp. Suýt nữa là nó đấm tôi thành công. Nắm đấm của thằng mập cách tôi khoảng mấy phân thì bị một cánh tay cản lại. Thằng nhỏ xuất hiện, nó bẻ tay thằng mập và tọng vào cái bụng mỡ một cú trời giáng. Không ngờ nó mạnh thế, thằng mập lồm cồm đứng dậy, trả đũa bằng một cú đá nhưng không trúng đích vì nó né rất nhanh. Chỉ trong thoáng chốc đã thấy thằng mập biến đi đâu mất. Tôi nhìn vị anh hùng vừa cứu tôi, thấy nó nhe răng cười như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nó khoe với tôi vừa dùng những chiêu thức tôi dạy để hạ đo ván đối thủ. Nghe vậy, tôi cảm thấy rất hài lòng.
Thời thơ ấu của tôi trôi qua như vậy, đôi lúc chúng tôi chơi cùng nhau, nhưng nó chơi đường nó, tôi chơi đường tôi, vậy mà hễ thiếu nhau thì không được. Ngày nào nó cũng ngồi trên cây ổi gọi tôi ra. Và ngày nào không có nó sang thì tôi lại cảm thấy bứt rứt. Tôi tập võ cho nó cũng thành một bổn phận, và bây giờ nó không còn phải đem ổi và ve sầu ra dụ dỗ tôi nữa.
Có một dạo, nó rủ tôi đi đá banh. Tôi không mấy hứng thú với những trò chơi của nó, nhưng không hiểu sao mỗi lần nó rủ là tôi chạy theo ngay, cảm giác như tôi không thể khước từ nó vậy. Trận đấu diễn ra. Tôi bên nó. Tôi không biết lùa banh. Trái bay banh theo một quỹ đạo rất vớ vẩn. Tôi làm mất nhiều cơ hội. Nó nhìn tôi ngao ngán, nó nói:
- Người gì không biết leo cây, cũng chẳng biết đá banh.
Máu tôi dồn lên mặt. Tôi vừa tủi thân vừa xấu hổ, nước mắt chỉ chực trào ra. Nhưng nó đã quay lại với đội bóng, chẳng mảy may quan tâm tới cảm xúc của tôi. Hình như với tâm trạng bực dọc, nó sút thật mạnh, trái banh bay thẳng vào xà ngang cầu môn...