80s toys - Atari. I still have

Khung cửa sổ lá rơi

Posted at 27/09/2015

148 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại")
Tình đơn phương chỉ trở nên bi ai khi người ta không có dũng khí đối mặt và tự cảm thấy bản thân mình đáng thương.
***
Vừa bước xuống xe bus, cơn mưa rào ập tới, cô vội chạy nhanh qua sân trường đến cuối hành lang lớp học. Bối rối phủ đi những hạt mưa vương trên tóc, cô đưa mắt nhìn cơn mưa nặng hạt. Đối với cô, những cơn mưa luôn là một sự đồng cảm lớn, chúng là sự kết hợp hoàn hảo của vẻ đẹp và nỗi buồn thương. Sân trường chưa bao giờ vắng lặng như vậy, dãy nhà hiệu bộ, khu vực bảng tin, những hàng cây đại thụ, tất cả đều dần nhạt nhòa trong tiếng mưa rơi. Còn cô, không cần phải có những ngày mưa mới thấy mình trở nên mờ nhạt, bản thân cô đã sớm quen với việc lặng lẽ sống, lặng lẽ ước mơ, lặng lẽ cười.
Bầu trời bỗng nhiên rực rỡ bởi chiếc ô cầu vồng, người ấy đưa ô che những giọt nước đang vội vàng rớt xuống tóc cô. Nụ cười ấm áp của anh đã kéo cô ra khỏi thế giới của mình, để rồi cô bối rối nhìn quanh nhằm chắc rằng nụ cười ấy anh dành cho cô, một người hoàn toàn xa lạ. Cơn mưa vẫn hối hả trên từng tán lá, anh cẩn thận rút khăn tay đưa cho cô rồi chạy thẳng vào màn mưa nơi sân trường. Lần đầu tiên, những ngày mưa trong cô đã bớt nặng hạt, trái tim cô giờ có nắng...

Một năm kể từ ngày ấy, dù nắng hay mưa, dù sân trường náo động tiếng cười đùa hay chỉ xào xạc lá khô, dù xung quanh cô vô vàn người ngang dọc, ánh mắt cô vẫn chỉ mải kiếm tìm hình bóng người ấy. Tự biết bản thân ngốc nghếch nhưng vẫn không thể dừng lại, tìm kiếm anh đã trở thành thói quen trong thế giới vốn chỉ mình cô sống. Vậy mà sự mong chờ đó lại chưa bao giờ có kết quả, bất kể trong hàng tỉ người ở thế giới ngoài kia hay trong vài nghìn học sinh của trường, chưa lần nào cô gặp lại anh, dù chỉ thoáng qua.
Cô gái ấy chưa bao giờ tự tin về bản thân mình, bề ngoài xấu xí khiến cô chưa từng cảm nhận được tình yêu thương và sự ưu ái của những người xung quanh. Nỗi buồn và sự tổn thương quá nhiều làm cô chẳng còn sức lực để ghen tị và hờn trách ai. Bởi vậy cô đóng chặt lòng mình rồi lặng lẽ sống. Như người vô hình giữa sự vội vã của nhịp sống, kỷ niệm năm ngoái là lần đầu tiên cô thấy mình đang tồn tại, ít ra là trong mắt người ấy. Nhưng niềm an ủi đó quá mong manh, đã đến lúc cô nên từ bỏ.
Buổi học đầu tiên năm lớp 11, cô được chuyển đến ngồi ở dãy đầu tiên, bàn số 3, bên phải cô là khung cửa sổ bằng kính có rèm che màu xanh da trời, từ đó cô có thể nhìn ra hành lang và toàn bộ sân trường. Sau những tháng hè không gặp mặt, không khí cả lớp đang rất náo nhiệt, mọi người đều tranh nhau nói, có vẻ như cả thầy chủ nhiệm cũng sẽ không có cơ hôi chen vào. Bạn cùng bàn của cô năm trước giờ đang pha trò với một đám bạn khác.
Ngồi cùng bàn với cô bây giờ là một bạn gái xinh xắn và nổi trội trong lớp, bàn trên là một cậu bạn nghịch ngợm, luôn có những câu hỏi kỳ quặc và những ý tưởng kỳ dị. Ấn tượng của cô về bạn bè trong lớp không nhiều và đối với họ, cô cũng chẳng mấy khi hiện hữu. Những con người ở ngay trước mặt nhưng xa cách đến mức không bước gần lại được, đầu tiên thì rất đau lòng nhưng lâu dần sẽ không còn cảm giác, cũng chẳng cần cố gắng đến gần hơn, khoảng cách ấy mặc nhiên tồn tại, mặc nhiên tách biệt thế giới cô đang sống với thế giới trước mắt cô.
Bầu trời mùa thu qua khung cửa sổ bị nhuộm vàng bởi những tán lá cây khổng lồ dưới sân trường, mỗi khi cơn gió ghé qua lại có cơn mưa lá vàng rơi. Cô đưa mắt ngắm nhìn và tự nhủ sẽ trân trọng những phút giây bên khung cửa sổ ấy. Nhưng thứ cô sẽ trân trọng đâu chỉ riêng khung cảnh tuyệt đẹp kia bởi cô còn thấy được nụ cười ấm áp của người ấy. Một buổi chiểu nắng nhẹ, anh bước ngang qua trước mắt cô, lọt vào giữa khung ảnh làm mọi thứ trở nên mờ nhạt, ánh mắt ấy, khuôn mặt ấy cô lại có cơ hội ghi nhớ một lần nữa. Chỉ vài giây ngắn ngủi anh bước qua hành lang nhưng đối với cô đó là sự bù đắp lớn cho cả một quá trình cố gắng tìm kiếm, rằng khi ta luôn mong chờ một người nào đó, dù xa cách đến mấy, cuối cùng cũng sẽ gặp lại.
Buồn vì có lẽ cô chỉ có thể nhìn anh thôi, vui vì cô sẽ được thấy anh thêm nhiều lần nữa.

- Này, cho tớ mượn bút chì đi.
Cậu bạn bàn dưới vỗ vai kéo cô ra khỏi những bộn bề cảm xúc của chính mình. Cô nhẹ nhàng ngoảnh xuống đưa cho cậu chiếc bút chì. Bạn ý là một "ngôi sao" của lớp, học giỏi và nhìn kỹ thì còn rất đẹp trai nữa. Cô nhớ vì cậu ấy luôn hỏi mượn cô bút chì, cô cũng chẳng thể hiểu nổi tại sao ngày nào cậu ta cũng có thể quên đồ dùng học tập như thế. Đáp lại nụ cười toe toét của cậu, cô khẽ gật đầu. Thường những cậu trai nổi bật sẽ không bao giờ chú ý đến một người "vô hình" như cô, riêng cô lại càng không muốn tạo ra sợi dây liên kết nào để bị chú ý, so sánh. Cảm giác bị người khác cười cợt, chế nhạo sau lưng, mấy ai hiểu được? Tại sao khi người ta đã có tất cả rồi mà vẫn cứ muốn dẫm đạp lên tình cảm của những người không có gì? Từ lâu cô không còn quan tâm đến điều đó. Không tin tưởng sẽ không bị tổn thương. Đối với cô, sự chú ý lớn nhất dành cho việc học.
***
Tháng chín đi qua nhưng mùa thu vẫn còn ở lại, mỗi ngày trôi qua cô đều nhìn về phía cửa sổ để đợi chờ khoảnh khắc người ấy ngang qua. Người ấy luôn rất đúng giờ và chỉn chu, chưa từng đi học muộn và thường đi ngang qua khung cửa sổ lớp cô vào bảy giờ sáng . Có lần anh sánh bước cùng bạn bè tranh luận, có lần cô nhìn thấy anh chăm chú ngắm nhìn bầu trời lá vàng nơi sân trường, mỉm cười cảm nhận từng cơn gió dịu nhẹ. Cô nhớ nhất lần thấy anh bước vội vàng sợ muộn học mà không quên tranh thủ...hút sữa. Vẻ bối rối của anh quả thật rất dễ thương làm cô mãi mỉm cười. Chỉ cần ngắm nhìn người ấy thôi cô cũng thấy hạnh phúc. Nhưng sao tận sâu trong trái tim cô nỗi buồn vẫn không thể tan biến. Thích một người mà ngay cả sự tồn tại của mình có thể người ấy cũng không biết. Như vậy có quá ngốc nghếch không, có quá đáng thương không? Đã bao lần cô đi phía sau anh, trong những buổi chào cờ đầu tuần, những giờ tan học, tưởng tượng chỉ cần anh quay đầu nhìn lại, nếu anh còn nhớ cô bé đứng trong mưa vào một ngày thu của năm trước, cô sẽ thử mở lòng mình một lần và nói "xin chào". Nhưng chưa bao giờ anh ngoảnh lại.
Rồi mùa thu cũng qua đi và mùa đông đến, sân trường cô đơn và trống trải như chính lòng cô vậy, tình cảm đơn phương của cô cứ dần lún sâu mà không thể dừng lại được. Trái tim cô như đang ở trong căn phòng không có lối ra, càng cố vũng vẫy càng khiến bản thân trở nên đáng thương.
Lá rụng rồi lại mọc xanh mơn mởn, nắng mưa thay phiên nhau ghé qua khiến khung cảnh sân trường thay đổi nhiều và giờ đây cô đứng giữa sân trường náo nhiệt tiếng cười nói, rực rỡ cờ hoa và những tà áo dài bay bay của các chị cuối cấp. Hôm nay là ngày bế giảng. Với cô, cũng chẳng quan trọng lắm nếu đây không phải là ngày cuối cùng cô được nhìn thấy người ấy. Mải miết kiếm tìm giữa dòng người gần như xa lạ, cô dần trở nên lạc lõng. Nhưng rồi cuối cùng cô cũng tìm thấy nụ cười ấy, ấm áp và tươi đẹp hơn bao giờ hết, chỉ là nó dành cho một người con gái khác, không phải cô. Trong lòng trống rỗng, cô thấy mình giống như nàng tiên cá, mặt trời lặn và cô tan thành bọt biển giữa đại dương nỗi bi thương của lòng mình. Nhưng ít ra nàng rất xinh đẹp, còn cô thì chẳng có gì. Khóe mắt cay, nước mắt không hẹn trước mà trào ra, cô cảm thấy bản thân mình thật yếu đuối và đáng xấu hổ. Bỗng cậu bạn "bút chì" bước đến trước mặt cô, ánh mắt buồn của cậu ấy như đang phản chiếu cảm xúc của chính cô lúc này, khẽ lau đi những giọt nước mắt kia, cậu thầm nói: "Đừng khóc!".
***
Vào một ngày mùa thu năm ấy, trên chiếc bus thưa vắng, cậu đang ngồi nghe nhạc và thả hồn ngắm nhìn đường phố qua khung cửa kính. Đối với cậu, cuộc sống thật tuyệt vời, đầy hào hứng như chính bài hát mà cậu đang nghe vậy. Chiếc xe bus dừng lại, cậu để ý thấy một cô gái nhỏ nhắn vội bước lên. Lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế trống ngay trước cậu, cô gái ấy buông ánh nhìn xa xăm về phía những cánh đồng bên đường. Ánh nắng mùa thu hắt qua ô cửa dịu dàng đáp xuống mái tóc dài đen nhánh của cô, không hiểu sao cậu lại cảm thấy nhịp sống như trùng xuống và chậm lại. Cô gái ấy không hề xinh đẹp nhưng quen thuộc đến nỗi cậu phải bỏ headphone ra để cố nhớ xem đã từng gặp cô ở đâu. Mải tìm kiếm những ký ức liên quan mà chút nữa thì cậu lỡ bến, vội vàng nhảy xuống xe thì cơn mưa rào ập đến, cô gái ấy cũng biến mất tăm, cậu thẫn thờ mở ô chạy thẳng vào sân trường...
... Cơn mưa nhanh chóng nặng hạt và cậu cũng chẳng buồn thắc mắc vì sao trời vừa nắng đã mưa. Đứng trong cơn mưa lớn dưới một chiếc ô luôn làm cậu thích thú, tiếng những hạt mưa đang đều đều gõ xuống mặt đất bỗng gợi lại những ký ức tuổi thơ ngọt ngào và sôi động. Nhìn về phía hành lang, cậu bất chợt thấy cô ấy. Trong cơn mưa tháng chín, người con gái ấy đứng đó, giữa nhạt nhòa mưa gió. Dường như thế giới mà cô ấy đang sống cũng bị cuốn trôi theo làn mưa về nơi vô định xa xôi kia. Bị cuốn hút bởi ánh mắt buồn và vô cảm, cậu chạy đến định che những giọt nước đang vội vàng rớt xuống mái tóc cô nhưng đã có một người con trai khác nhanh chân hơn làm điều đó. Hơi hụt hẫng, cậu quyết định quên hết mọi thứ vừa xảy ra, hít một hơi dài rồi chạy nhanh qua màn mưa trắng xóa.
Một điều quá đỗi bất ngờ – cô gái ấy là bạn cùng lớp của cậu. Vậy là học cùng nhau đã được một tuần nhưng cậu không hề hay biết sự tồn tại của cô. Tự cho mình là một người luôn hòa đồng và quan tâm đến bạn bè, vậy mà cô bạn đã ngồi với cậu trong cùng một căn phòng hơn hai mươi sáu giờ đồng hồ cậu cũng không nhớ đã gặp ở đâu...