Old school Swatch Watches

Đôi khi con tim vẫn hay đi lạc đường

Posted at 27/09/2015

133 Views


( - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau đi")
Có đôi khi những con người gặp nhau trong một thời gian dài nhưng không thể để lại một chút gì trong lòng nhau, nhưng lại có những lần gặp gỡ dù chỉ thoáng qua nhưng cũng đủ để trong trái tim ta những dấu ấn sâu đậm.
***

"Con tim không có tuổi
Con tim có bao giờ già
Nhưng con tim cũng có thể nhầm đường lạc lối
Có ai trách mình yêu..."
(Khuyết danh)
***
Sáng đầu thu, tôi trở mình trên chiếc giường thân quen, lớp chăn ấm áp cùng với cái không khí lành lạnh của ngày chớm đông khiến tôi không thích dậy chút nào. Tôi cố ngủ thêm tí nữa nhưng vì tiếng gọi í ới của Thanh- nhỏ bạn thân- ở dưới nhà làm tôi phải tỉnh giấc. Những đợt nắng e ấp nấp ngoài cửa sổ, hình như mọi vật tỉnh chưa ngủ hẳn.Tôi đứng dậy vươn vai rồi bước xuống giường. Sau khi làm những công việc quen thuộc, tôi xách cặp rồi lấy vội ổ bánh mì mẹ tôi làm sẵn bước vội ra ngoài cổng. Đứng trước mặt Thanh, tôi cau có:
- Mày làm cái gì mà kêu réo tao sớm vậy?
- Mày nhìn đi, sắp trễ giờ học rồi.- nhỏ Thanh chìa chiếc đồng hồ đeo tay ra trước mắt tôi- Mày lúc nào cũng lề mề.
Nói rồi, Thanh quay đầu xe và bảo tôi leo lên.
Trên đường đi, nhỏ Thanh cứ tíu tít về chuyện nhỏ Tuyết mới có người yêu. Thái độ của nó trông có vẻ hào hứng lắm, riêng tôi thì tỏ ra dửng dưng trước chuyện đó. Bởi lẽ, tôi biết tính của nhỏ Tuyết yêu đương cho có rồi sẽ mau chán thôi. Tôi đáp nhát gừng. Nhỏ Thanh dường như hơi quê vì thái độ của tôi. Nó chợt ngoặt sang tôi:
- Mày noi gương theo con Tuyết đi. Kiếm anh nào đi để tụi tao còn ăn mừng nữa.
Tôi cười gượng gạo:
- Ừ thì để từ từ đã.
- Từ từ gì nữa. Ế ra đấy rồi mà còn...
Nghe tới ấy, tôi chợt rùng mình. Chả phải sự hối thúc của nhỏ Thanh làm cho tôi hoang mang mà khi nhắc tới chuyện tình yêu tôi lại cảm thấy nhói lòng. Với tôi, chuyện tình yêu là một thứ quá xa xỉ và ngoài sức tưởng tưởng của tôi. Đã bao lần tôi thầm ước ao sẽ có một chàng trai thích tôi. Nhưng rồi, tôi lại để những kí ức cũ vây lấy khiến tôi không thể nào mở lòng mình ra. Mối tình đơn phương của tôi năm lớp 8 với một anh bí thư khoá trên suốt 1 năm trời bỗng chốc trở nên tồi tệ khi tôi tỏ tình với anh ấy và nhận được lời xin lỗi vì anh ấy đã có bạn gái. Càng đau đớn khi tôi bị mấy đứa trong lớp chế giễu và nói xấu sau lưng khi tụi nó biết tôi thích anh và bị anh từ chối thẳng thừng. Tụi nó đem điều đó ra làm trò đùa, đi rêu rao khắp trường lớp rằng tôi là một đứa thất bại. Tôi tuyệt vọng và buồn chán! Những ngày sau đó, tôi tự giam mình trong phòng và để những giọt nước trong suốt tuôn rơi. Bởi lẽ mối tình đầu của một cô gái yếu đuối như tôi tưởng chừng đầy màu hồng đã trở thành một màu xám xịt và u ám. Thế là từ đấy tôi để tim mình đóng băng trước mọi thứ tình cảm yêu đương. Bao nhiêu dự cảm về mối tình không trọn vẹn hiện ra mỗi khi tôi định làm quen với một ai đó và tôi làm tôi không đủ can đảm để tiếp tục. Tôi sợ một lần nữa phải trao tình cảm đi mà không được đáp trả. Dường như vết thương lòng của tôi chưa khỏi hẳn vì mỗi lần nhớ lại câu từ chối của người ấy năm nào thì tim tôi lại nhói đau. Tôi thu mình vào vỏ ốc đơn độc của riêng mình và không muốn làm quen với bất cứ chàng trai nào. Hôm nay nhỏ Thanh chợt nhắc lại làm tôi không thể kiềm chế cảm xúc của mình.
- Mày thì có khác gì tao đâu.- tôi bèn lên tiếng
Thanh im lặng không nói gì. Và rồi, hai đứa tôi để tâm trí trôi theo những dòng suy nghĩ của riêng mình. Nắng sớm đổ đầy trên vai chúng tôi.
***
Đúng như tôi dự đoán, nhỏ Tuyết sau 1 tuần "hẹn hò" với người yêu đã chính thức nói lời chia tay. Tôi thì không quá bất ngờ trước kết cục ấy nhưng nhỏ Thanh thì hết sức ngạc nhiên. Mặt nó nghệch ra khi Tuyết nói ra điều đó. Lúc ấy, nhỏ Tuyết còn khóc nức nở nhưng sau đó nó lại cười tươi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Với nó, chuyện quen ai đó và từ bỏ giống như xem một bộ phim vậy: thích thì xem, chán thì bỏ! Nhỏ Thanh ngơ ngác nhìn nhỏ Tuyết với bao nhiêu câu hỏi thắc mắc.
Còn tôi thì vẫn điềm nhiên nghe chuyện rồi an ủi nó vài câu. Cả ba đứa tôi dường như có số với nhau, học chung rồi chơi thân với nhau gần 3 năm trời, chuyện gì cũng tâm sự với nhau. Ngay cả chuyện yêu đương, bồ bịch cũng đem ra kể nốt. Nói thật là chuyện nhỏ Tuyết chia tay làm tôi cảm thấy có chút phấn khởi, vì như thế chúng tôi lại trở thành "những cô nàng độc thân vui vẻ", quả là không tồi tệ chút nào!
Và thế là chúng tôi lại có những buổi đi ăn vặt, uống trà sữa với nhau vào mỗi buổi chiều tan học mà không vướng mắc một ai hay cùng nhau bàn tán với nhau về những anh chàng đẹp trai trong trường với một vẻ thích thú riêng tư. Phải nói, đó là điều tuyệt vời nhất đối với tôi lúc này!
***
Đầu đông, thời tiết lúc này khá ẩm ương, lúc nắng lúc mưa khiến tôi cảm thấy cực kì khó chịu. Đã mấy lần tôi và lũ bạn định đi picnic một bữa nhưng vì cơn mưa rào quái đản khiến tụi tôi phải trì hoãn sang tuần sau. Hay có lần, định ra bãi biển hóng gió nhưng trời bất chợt nắng ửng lên làm tôi cũng ngại ngần khi ra ngoài. Cũng vì lẽ đó mà một số bạn trong lớp đã bị bệnh, riêng tôi thì tự tin về sức đề kháng của mình, sẽ không sao đâu!

Nhưng rồi, sự tự tin ấy không tồn tại được bao lâu khi hôm nay tự nhiên tôi lại bị "say nắng". Không phải vì sức khoẻ tôi yếu mà vì con tim tôi bỗng chốc lạc nhịp đi, chỉ vì một nụ cười.
Những vạt nắng hong hanh trải dài trên sân trường, tôi bước đi một cách vội vã. Tôi đội một chiếc nón vành màu xanh dương mà mẹ mới mua cho để có dịp khoe với tụi bạn. Đang hí hửng nghe lời khen từ tụi bạn thì bỗng nhiên, một cơn gió vô tình nào đó thổi bay chiếc nón của tôi. Tôi hốt hoảng quay lại và đuổi theo nó. Cách đấy không xa, một dáng người nhảy vụt lên và chụp lấy. Tôi sững người khi nhận ra người ấy đang cầm trên tay chiếc nón và bước lại gần tôi. Đó là một cậu con trai cao lớn và rất điển trai. Cậu ấy cười và trao lại chiếc nón, tôi ngơ ngác rồi vội vàng nhận lấy. Lúc ấy, thật sự tim tôi đập nhanh hơn tôi tưởng như thể có nghe thấy được. Tôi lúng túng mãi một lúc mới bật ra được ba tiếng "Cảm ơn bạn!". Cậu ấy quay đi để lại tôi và lũ bạn nhìn theo một cách tiếc nuối, vì tôi vẫn chưa kịp nhìn bảng tên của cậu ấy.
Suốt buổi học hôm đó, tôi ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ rồi nhớ về nụ cười của cậu ấy. Nó thật đẹp! Không hiểu sao hôm nay tôi lại lạ thường đến thế, chả phải thường ngày tôi cứng rắn và "băng giá" lắm sao? Nhỏ Thanh ngồi kế bên bèn thúc khuỷu tay tôi để đưa tôi trở về mặt đất kèm theo đó là một nụ cười nham hiểm.
***
Kì thi học kì 1 vội ập tới như cơn bão khiến ai nấy trong lớp đều lo lắng, trong đó có cả tôi. Cả lớp bắt đầu lao đầu vào học bài liên miên cộng với những bài kiểm tra cuối kì khiến mọi người đều tỏ ra mệt mỏi. Mỗi ngày lên lớp, mắt đứa nào cũng thâm quầng, mặt mày thì ủ rũ như kẻ thất tình. Và khi những ngày thi trôi qua, cả lớp lại trở nên hào hứng và tươi trẻ như ban đầu. Nhỏ Thanh liền rủ nhóm tôi đi ăn uống một bữa để ăn mừng thoát khỏi "đại nạn". Điểm tập kết là một quán trà sữa gần trường. Nghe nhỏ Thanh bảo ở đây bán đồ uống và thức ăn ngon lắm khiến tôi và Tuyết cũng khoái chí đồng ý liền.
Bước vào quán, khách đã ngồi đầy chỗ, đa số là học sinh- sinh viên. Cũng có mấy cặp tình nhân ngồi bên mé phải quán. Thanh dường như hay ăn ở quán này nên nó nhanh nhẹn dẫn ngay tụi tôi len giữa những bàn người đông đúc rồi tới một cái bàn còn trống. Trong lúc ngồi đợi, nhỏ Thanh bảo:
- Tụi mày ăn gì kêu đi. Cứ thoải mái, tao quen cô chủ quán đây mà, cô ấy sẽ tính giá "mềm" cho tụi mình.- nó cười hí hửng
- Thiệt hả?- nhỏ Tuyết hỏi cho chắc chắn rồi nó quay sang tôi- Này, mày ăn cái gì kêu luôn đi.
- Tao thì cái gì cũng được mà.- tôi đáp vội
Tuyết nhăn nhó:
- Nhưng tao không biết chọn món nào cả. Thanh, mày quen nơi này thì gọi đi!
Như đúng chuyên môn của nó, Thanh cười tít mắt rồi gật gật cái đầu. Nó lướt qua tờ menu chưa tới 3 giây rồi chẳng cần suy nghĩ nó láu táu gọi lớn:
- Cô ơi, cho con 3 ly trà sữa dâu, 3 dĩa khoai tây chiên và 3 cuốn nem nướng.
Công nhận nhỏ Thanh có tâm hồn ăn uống, chuyện gì chứ chuyện chọn món là nó nhanh lẹ lắm. Nói thật là anh nào mà vớ được nó chắc cháy túi dài dài...