Đến khi nào em trở thành duy nhất?

Posted at 27/09/2015

118 Views


( - Tham gia viết bài cho tuyển tập truyện ngắn "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ")
Thật kì lạ khi anh lại yêu cả hai cô gái cùng một lúc. Càng kì lạ hơn khi cả hai cô gái ấy đều chấp nhận điều đó, dù đau đớn.
***
Đợt gió mùa đông bắc đầu tiên tràn về, lạnh lẽo và hanh khô. Một cơn gió lạnh ùa đến, va vào khung cửa sổ cũ kĩ, khiến nó vang lên những tiếng kêu cọt kẹt. An đứng dậy đóng cửa sổ, cài then một cách chắc chắn rồi cứ thế đứng im nhìn chằm chằm khung cảnh bên ngoài qua lớp kính dày. Cô đưa tay, ôm lấy hai khuỷu tay của mình, lặng im cảm nhận từng đợt gió đang rít gào trong tim, lạnh buốt. Ngồi trên ghế so fa, Phong nhấm nháp từng ngụm cà phê đắng ngắt, khản giọng nói:
- Phải nói bao nhiêu lần nữa em mới chịu thôi? Chẳng phải anh đã nói rồi sao, dù bất cứ lí do gì thì anh cũng không chấp nhận chia tay.

An quay lại, im lặng nhìn anh. Một lúc lâu sau, cô khẽ cười, giọng nói yếu ớt, mơ hồ, khiến cô cứ tưởng rằng đó là tiếng nói vang vọng về từ một nơi xa lắm, chứ không phải chính cô đang nói vậy.
- Không chia tay, để cứ hành hạ nhau mãi thế này hả anh? Không chia tay, để em cứ mãi ích kỉ bắt anh phải lựa chọn giữa hai người sao? Em đã nói rồi còn gì, đâu phải là một lời chia tay đâu. Em chỉ muốn chúng ta tạm xa nhau, để em có thể học cách mạnh mẽ khi không có anh bên cạnh. Để anh có thể nhận ra bản thân mình cô đơn và thấy em quan trọng đến thế nào. Để đến một ngày nào đó, khi em trở thành duy nhất trong lòng anh. Đến lúc ấy, em sẽ quay trở về bên anh.
Anh đứng dậy, đến bên cạnh cô, nhìn sâu vào đôi mắt màu xám tro u tối. Đã có thời, anh yêu đôi mắt này của cô, long lanh và ấm áp. Vậy mà sao giờ đôi mắt cô lại u ám đến thế? Anh cẩn thận quàng lại khăn quàng đang buông xo bên hai vai cho cô, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên gò má gầy guộc, xót xa nói.
- Ăn nhiều vào đấy nhé, dạo này em gầy quá.
An mím môi, hơi cúi đầu xuống, khóe mắt long lanh, ầng ậc nước, nhưng giọng nói của cô lại bình thản đến lạ.
- Em biết rồi mà, anh đừng lo.
Anh ôm cô, siết chặt lấy thân hình mảnh mai trong vòng tay rắn chắc của mình, thì thầm.
- Anh sẽ thường xuyên nhắn tin cho em.
Cứ thế, họ xa nhau...
Vy và An, hai người con gái vô cùng quan trọng trong cuộc đời anh. Và thật không may, họ lại bước vào cuộc đời anh cùng một lúc. Vy là người con gái dịu dàng, yếu đuối. Cô có nhiều điểm tương đồng với anh, và luôn có bộ dạng yếu ớt, ngoan ngoãn như một chú mèo con, khiến anh luôn muốn bảo vệ và che chở. An thì ngược lại, cô là một cô gái mạnh mẽ, hay đúng hơn là luôn cố tỏ ra mạnh mẽ. An không đẹp bằng Vy, cô luôn tạo cho mình một vẻ ngoài ngang tàng và gai góc. Nhưng trái tim cô lại ấm áp, nồng nhiệt và yếu đuối hơn bất cứ ai. Thật kì lạ khi anh lại yêu cả hai cô gái cùng một lúc. Càng kì lạ hơn khi cả hai cô gái ấy đều chấp nhận điều đó, dù đau đớn. Thật ra, An vốn không thể chịu đựng được, nhưng cô lại quá yếu đuối. Bao lần chia tay, rồi lại làm lành, rồi lại tiếp tục đau đớn nhìn anh ở bên cạnh Vy.
Cô không đủ can đảm để chia tay anh, thế nên cô chọn cách rời xa anh, tạm thời giữ cho nhau một khoảng cách, hy vọng quãng thời gian xa cô, anh sẽ nhận ra người anh yêu nhất là cô, không phải Vy.

Xa An, cũng giống như đánh mất một nửa trái tim mình. Đôi khi, ngồi một mình, anh cũng cảm thấy nhớ. Nhưng nhớ, rồi lại thôi. Hình bóng của cô chẳng bao giờ ám ảnh trong tâm trí của anh quá nhiều. Những dòng xoáy của cuộc đời cuốn anh vào một không gian bận rộn và ồn ào. Những xô bồ của cuộc sống thường nhật đẩy anh đi, khiến anh quay cuồng. Mùi thuốc lá nồng đậm khiến anh quên dần đi hương nước hoa ngọt ngào, nhàn nhạt nơi cô. Anh vẫn yêu cô, nhưng hóa ra nỗi nhớ anh dành cho cô lại không nhiều như anh đã tưởng tượng. Nhiều khi say rượu, tay cầm điếu thuốc đang phả khói. Mùi rượu quyện lẫn với mùi thuốc lá xộc vào mũi khiến đầu anh phát đau. Anh lại chợt nhớ đến những lúc cô cằn nhằn, bắt anh không được hút thuốc, không được uống rượu. Anh uể oải dụi tắt điếu thuốc, nhưng chỉ một lát sau, anh lại rút ra một điếu thuốc khác, châm lửa hút. Anh cần mùi thuốc lá nồng đậm để quên đi cảm giác chênh vênh, cô độc. Cần đem mình ném vào thế giới quay cuồng của men say để quên đi những điều mà anh cần đối mặt, kể cả đôi mắt màu xám tro u tối của cô. Anh nhớ cô, nhưng anh biết rõ sớm muộn gì cô cũng sẽ quay lại bên anh, rồi sẽ lại nhìn anh với đôi mắt sũng nước, nói rằng cô nhớ anh không chịu được. Rồi anh sẽ lại được nghe tiếng cằn nhằn khó chịu của cô mỗi khi anh hút thuốc hay uống rượu. Mọi chuyện sẽ quay trở về đúng với trật tự của nó, như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Bởi tình yêu của họ cứ như trò chơi đuổi bắt, cô lúc nào cũng là người đuổi theo anh, nhưng dù cho cô có cố gắng đến thế nào cũng không bao giờ có thể đuổi kịp. Biết bao lần cô nói lời chia tay, anh không đồng ý, rồi cô sẽ khóc và họ sẽ cãi nhau thật lâu, cho đến khi cô thành công trong việc bắt anh nói câu đồng ý. Nhưng chẳng bao giờ họ có thể chia tay nhau được vì chỉ ngay sau đó cô sẽ lại ôm chầm lấy anh, khóc thút thít và đấm vào ngực anh, oán trách: " Vì sao em luôn là người cần anh hơn?"
Thế nhưng lần này anh đã sai, cô quyết tâm hơn anh nghĩ rất nhiều. Suốt một tháng, cô không tới tìm anh, cũng không có lấy một tin nhắn. Anh vẫn duy trì thói quen nhắn tin chúc ngủ ngon cho cô vào mỗi buổi tối. Nhưng chờ rất lâu sau, cũng không thấy cô nhắn tin trả lời. Nỗi nhớ dần trở nên cồn cào và da diết, khói thuốc và men say cũng không thể xua đi nỗi nhớ quay quắt trong lòng được nữa. Anh nhớ cô đến phát điên.
Một ngày, như thường lệ, anh nhắn tin cho cô, nghĩ rằng cô sẽ không nhắn tin lại nên anh quăng điện thoại lên trên giường rồi đi tắm. Một lát sau từ phòng tắm bước ra, anh cầm lấy điện thoại theo thói quen, phát hiện có một tin nhắn của cô. Một tin nhắn chỉ vỏn vẹn có hai chữ "Em sợ!". Anh vội vã nhắn tin lại cho cô, có chút lo lắng "Em sao thế?".
Một lúc lâu sau, mới thấy cô nhắn tin trả lời "Hôm trước, anh nhắn tin cho em là "chúc ngủ ngon, em yêu của anh ". Hôm sau, anh nhắn "Chúc ngủ ngon, em yêu." Hôm nay, anh nhắn "Chúc ngủ ngon. " Liệu có phải ngày mai, anh sẽ nhắn là "Ngủ ngon. " Và đến ngày kia anh sẽ không nhắn tin chúc ngủ ngon cho em nữa?".
Anh nhíu mày, ngón tay nhanh lẹ lướt trên điện thoại "Em nghĩ lung tung gì thế? Anh sẽ không làm thế đâu." Lần này, đợi rất lâu cũng không thấy cô hồi âm lại. Anh nghĩ rằng cô đi ngủ rồi, anh cảm thấy hụt hẫng, buồn bã tắt đèn đi ngủ. Nhưng một lát sau, máy anh lại rung, cô nhắn tin đến. "Anh vẫn chưa cảm thấy em là duy nhất sao?". Anh buồn bã trả lời "Nhất định bắt anh phải lựa chọn sao An? Trước đây em đâu có như vậy?" Không có tin nhắn trả lời, anh buồn bực quăng điện thoại sang một bên, dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ.
Nửa đêm, điện thoại rung, anh cáu bẳn cầm lấy điện thoại, là tin nhắn của An "Em không muốn một ngày nào đó, cả anh và em đều phải cảm thấy hối hận." Anh không hiểu, nhưng suốt cả đêm đó, anh không cách nào ngủ tiếp được nữa.

Polly po-cket