Disneyland 1972 Love the old s

Đạo tình

Posted at 27/09/2015

1746 Views

Hoàng Ưng tiến vào bẩm báo.

Tề Mặc không ngẩng đầu: "Chú tự ứng phó".

Nghe Tề Mặc dặn dò, Hoàng Ưng không nói một câu nào quay người đi tập tễnh ra ngoài. Tội bất kính lão đại bị phạt bốn mươi gậy. Người thi hành chưa bao giờ chứng kiến cảnh năm đại nhân vật cùng bị phạt, anh ta hưng phấn đến nỗi đánh mỏi tay.

"Lão đại đừng lo, Jiaowen lão đại nhất định sẽ tìm ra". Lập Hộ vừa kiểm tra người Tề Mặc vừa nhìn Ly Tâm nằm im trên giường, anh ta cúi đầu an ủi.

Tề Mặc đưa mắt qua Ly Tâm. Lo lắng ư? hắn không hề lo lắng. Jiaowen một khi ra tay thì không có thứ gì không tìm được, không có người nào anh ta muốn có thể lọt qua tay anh ta. Ly Tâm tuyệt đối không chết, chỉ cần cô cố gắng kiên trì thêm một ngày nữa, cô có thể tránh xa tử môn quan. Có điều, hắn đang tính xem nên tính sổ với cô như thế nào sau khi cô tỉnh lại.

Ầm ầm ầm, bên ngoài có tiếng máy bay hạ cánh, Lập Hộ tỏ ra vui mừng: "Jiaowen lão đại về rồi". Nói xong anh ta liền ra ngoài đón Jiaowen. Cũng chỉ có Jiaowen mới dám đáp máy bay trực thăng xuống sân đại bản doanh của Tề Gia.

Jiaowen bắt hai người đem về, Lập Hộ không nói một lời nào lập tức đưa hai người đi kiểm tra nhóm máu.

Jiaowen đi đến trước mặt Tề Mặc. Tề Mặc thấy hai mắt anh ta đen sì. Trước đây hắn từng cùng Jiaowen bảy ngày bảy đêm không ngủ nhưng cũng không đến nỗi thảm hại như bây giờ, xem ra lần này Jiaowen quá mệt mỏi.

Hai bên mép Jiaowen giật giật, anh ta cười tít mắt: "Tề, anh muốn xử phạt thế nào thì tùy. Nhưng anh phải cho tôi một ngày ngủ bù đã, tôi mệt quá rồi". Vừa nói, Jiaowen vừa thả người xuống ghế sofa và nhắm nghiền mắt.

Tề Mặc liếc nhìn Jiaowen rồi lại quay về phía Ly Tâm. Trong một ngày một đêm vừa qua, Jiaowen đi khắp năm châu, tận dụng mọi mối quan hệ mới tìm ra hai người có cùng nhóm máu với Ly Tâm. Hắn sẽ để anh ta ngủ một giấc, anh ta thức dậy rồi tính sổ sau cũng chưa muộn.



Chương 75 - Nộ huấn



Máu được truyền vào cơ thể Ly Tâm, mặt cô dần dần có ánh hồng, cô từ trạng trái như người sắp chết bắt đầu trở nên có sinh khí. Tề Mặt thấy vậy phất tay ra hiệu, Lập Hộ không nói một lời nào quay người đi ra ngoài. Ánh mắt của lão đại xuất hiện vẻ lạnh lẽo và chết chóc, anh ta nên chuồn sớm để tránh ăn đòn oan.

Tề Mặc đứng bên cạnh giường chăm chú quan sát Ly Tâm, đáy mắt hắn ánh lên tia tức giận. Ly Tâm sắp tỉnh rồi phải không? Rất tốt, hắn chỉ đợi đến lúc cô tỉnh lại.

Trong cơn mê mê tỉnh tỉnh, Ly Tâm cảm thấy thân thể vô cùng mệt mỏi của cô đột nhiên có chút sức lực, có một nhiệt lượng tràn qua. Toàn thân lạnh giá như băng Bắc cực bắt đầu sống lại, cảm giác đau nhức cũng từ từ đỡ hẳn, Ly Tâm động nhẹ lông mi rồi chậm rãi mở mắt.

Cô chưa chết sao? Ly Tâm đưa mắt về bốn phía, đây là phòng của Tề Mặc. Không sai, cô đang nằm trong phòng Tề Mặc. Ly Tâm nhìn lên trần nhà, miệng cô cong cong thành nụ cười. Không chết thì tốt quá, mặc dù cô bất chấp cứu sống Tề Mặc nhưng không bị mất mạng tất nhiên vẫn là vui nhất. Cô vẫn còn trẻ như vậy, vẫn chưa cảm thấy sống đủ.

Nằm im trên giường nhìn chăm chú lên trần nhà, Ly Tâm đột nhiên nhớ đến suy nghĩ và biểu hiện của cô trước khi cứu Tề Mặc, cô liền mắng thầm bản thân. Người nào từng một lần đối mặt với cái chết mới biết chết chóc vô cùng đáng sợ. Nếu lại gặp tình huống tương tự, Ly Tâm dám bảo đảm, cô tuyệt đối không đánh cược mạng sống của mình đi cứu Tề Mặc. Lúc đó là do cô xốc nổi quá, quyết định đó cũng là do sự xốc nổi gây nên, sở dĩ cô đưa ra quyết định như vậy là do bầu không khí ở hoàn cảnh lúc đó tạo thành. Nếu xảy ra lần nữa, có đánh chết Ly Tâm cô cũng đừng hòng cứu Tề Mặc.

"Em nghĩ thông suốt chưa?". Một giọng nói lạnh lùng đột ngột truyền đến tai Ly Tâm, cô liền quay đầu, thấy Tề Mặc đang đứng nhìn cô chăm chú. Bộ dạng của hắn như con sư tử muốn ăn thịt người, khiến cô không khỏi đổ mồ hôi lạnh.

Tề Mặc có ý gì? Cô đã cứu hắn, hắn còn bày gương mặt đó với cô, hắn có nhầm lẫn không đấy? Hay là có quá nhiều người đổi mạng vì hắn, nên hắn không biết quý trọng? Tề Mặc quá đáng thật. Ly Tâm cất giọng khàn đặc: "Tôi đã cứu anh, sao anh lại có thái độ này?".

Tề Mặc vẫn lạnh lùng đối diện với ánh mắt ngờ vực của Ly Tâm. Giọng nói cô khó nghe như tiếng vịt kêu, gương mặt cô vẫn trắng bệch, cô nằm đó với bộ dạng không có sức lực, trông rất yếu ớt đáng thương. Nhưng trong mắt Tề Mặc, Ly Tâm càng như vậy, hắn càng cảm thấy tức giận, đôi mắt hắn phóng ra tia lửa chết chóc.

Ly Tâm toàn thân run rẩy, lẽ nào cô cứu Tề Mặc là sai? Tại sao trông như không phải cô cứu hắn mà hại hắn suýt mất mạng ấy?

"Em đã chống lại mệnh lệnh của tôi". Tề Mặc thốt ra tám chữ lạnh lùng khiến Ly Tâm nổi giận.

Ly Tâm trừng mắt nhìn Tề Mặc: "Chống lại mệnh lệnh của anh? Anh có nhầm không đấy? Tôi vì cứu anh, anh có biết không hả? Không chống lại mệnh lệnh của anh, bây giờ chắc anh đang uống trà cùng Diêm vương rồi. Con người anh chẳng biết tốt xấu gì cả, dù mạng sống của tôi không đáng giá bằng của anh, nhưng tôi cũng là bảo bối. Anh không cám ơn tôi thì thôi, vừa mở mắt ra còn chất vấn tôi nữa. Rốt cuộc anh có ý gì hả?".

Ly Tâm nói xong một hơi, ngực cô đột nhiên khó thở, cô liền kê đầu lên chiếc gối và ho lấy ho để.

Nghe những lời của Ly Tâm, sắc mặt Tề Mặc càng nặng nề, hắn nhìn Ly Tâm bằng cặp mắt đầy nộ khí. Thấy Ly Tâm ho tới mức thở hổn hển, Tề Mặc càng nhíu chặt đôi lông mày. Hắn ngồi xuống giường, đỡ Ly Tâm tựa vào ngực hắn và giơ tay vuốt ngực Ly Tâm.

Trong cơn ho, Ly Tâm có cảm giác phổi cô sắp bắn ra ngoài. Quả nhiên máu không phải của bản thân, dù không bài xích nhưng cũng không hoàn toàn dung hợp. Cô mất hết sức lực nằm trong lòng Tề Mặc, để mặc hắn giúp cô thông khí.

Cảm nhận thấy động tác dịu dàng của Tề Mặc, Ly Tâm bất giác vừa ngồi sát vào lòng hắn vừa lườm hắn. Cô thật sự không biết Tề Mặc có ý gì, tuy bộ dạng của hắn vô cùng hung dữ nhưng bàn tay lại rất nhẹ nhàng, đúng là không thể hiểu nổi.

"Tôi không bảo em cứu tôi". Vừa bình ổn nhịp thở, giọng nói lạnh lẽo của Tề Mặc từ đằng sau vọng đến khiến Ly Tâm tức đến mức muốn nhảy dựng lên.

Mẹ kiếp, được cứu mừng bỏ xừ mà vẫn còn giả bộ. Không cần tôi cứu? Được thôi, anh hãy trả lại máu cho tôi. Ly Tâm tức giận không thốt ra lời, thân thể bị Tề Mặc giữ chặt.

Tề Mặc siết vòng tay, ôm chặt Ly Tâm đang định nhảy dựng lên. Một tay hắn đỡ cằm Ly Tâm, quay đầu cô lại đối diện hắn. Lúc này, hắn kề sát mặt cô khiến cô có thể nhìn thấy rõ đáy mắt hắn, Ly Tâm chưa kịp phản ứng, Tề Mặc nói rành rọt từng từ một: "Tôi bảo em xả thân cứu tôi?"

Ly Tâm cau mày. Không có, Tề Mặc chẳng nói một lời nào, nhưng....

Tề Mặc cất giọng tức giận: "Tại sao em không nghe lời tôi? Tề Mặc Mặc tôi nói những lời giả dối bao giờ? Tôi bảo không cần, lẽ nào em không nghe thấy, hay là em không có tai hả?"

Tề Mặc gầm lên với Ly Tâm, trông hắn lúc này giống hệt một con sư tử đang nổi cơn điên. Ly Tâm nhìn hắn không chớp mắt, cô bị bộ dạng của Tề Mặc làm cho khiếp sợ đến nỗi quên cả tức giận.

Tề Mặc bóp cằm Ly Tâm, mắt hắn vẫn không rời khỏi mắt Ly Tâm: "Cơ thể tôi, tôi rõ hơn ai hết. Tôi có chết hay không tôi cũng biết rõ. Không có ống máu cuối cùng của em, lẽ nào tôi không thể gắng gượng thêm mấy ngày? Đám Lập Hộ đòi lấy máu, em liền cho bọn họ? Em để mệnh lệnh của tôi ở đâu hả? Những lời tôi nói có lọt vào tai em không hả? Em chỉ có một mạng sống, nếu trên đời này không tồn tại người cùng nhóm máu với em, nếu Jiaowen không tìm ra người đó...Em thử nói xem, em lấy gì đền tôi mạng sống của em hả? Em nói đi!".

Đến câu cuối cùng, Tề Mặc đột nhiên gầm lên, khiến Ly Tâm giật bắn mình. Đôi mắt Tề Mặc lúc này trở thành đốm lửa cháy rực, có thể thiêu cháy Ly Tâm, cô bất giác rúc vào lòng Tề Mặc.

Tề Mặc càng giữ chặt cằm Ly Tâm, ánh mắt hắn đầy sát khí: "Em muốn chết phải không? Được thôi, muốn chết, tôi sẽ cho em toại nguyện". Nói xong, hắn đưa bàn tay lớn bóp cổ họng Ly Tâm.

Ly Tâm sợ hãi giãy giụa, cô giơ cánh tay không bị cắm ống truyền máu giữ chặt cổ tay Tề Mặc, nói giọng thều thào: "Đau, đau quá. Tôi không muốn chết, tôi không muốn chết".

Tề Mặc thấy mặt Ly Tâm vừa có tý sắc hồng đột nhiên trở nên trắng bệch, bàn tay đang nắm cổ tay hắn lạnh buốt, hắn liền hừm một tiếng rồi buông lỏng tay, không quên vuốt ve cổ Ly Tâm: "Không muốn chết? Vậy em còn dám làm trái mệnh lệnh của tôi không?"

Ly Tâm lắc đầu: "Không phải...Tại Lập Hộ nói tình trạng của anh cần được khống chế, nếu không...". Cô không nói hết câu mà nhìn chăm chăm vào Tề Mặc.

Tề Mặc vẫn chưa nguôi giận: "Nghe lời Lập Hộ? Hắn là lão đại của em hay tôi là lão đại của em? Cơ thể tôi đến lượt hắn làm chủ từ khi nào hả? Bản thân tôi không biết tôi có thể chịu đựng đến lúc nào hay sao? Nếu tôi chết, tôi sẽ kéo em xuống mồ cùng tôi...